Nơi em còn những rạ rơm
Nắng phơi ngực ruộng cô đơn bù nhìn
Lũ chim gù đất gạ tình
Lá vàng rơi bỏ một mình cành khô
Cứ gì người mãi phân thân
nâng lên hạ xuống chỉnh cân mệt nhoài
cháy lên cho hết ngày dài
dẫu mai tro bụi bay ngoài thinh không
Cùng em trở lại Đồng Văn
Mùa Tam Giác Mạch mây giăng tím chiều
Một vùng biên ải thân yêu
Canh cho đất mẹ những chiều bão giông.
Giọt chiều lạnh gót chơi vơi
Dọc miềm kí ức đánh rơi tiếng người
Chạm vào hồn tái tê thôi
Gió đông hoang hoải buông lời phù du.
Một vùng non nước trập trùng
Anh chắc tay súng biên cương tuyến đầu
Đèo cao, vực thẳm, suối sâu
Mưa rừng, thác lũ anh đâu sờn lòng
Về thăm cha mẹ chiều mưa
Con mang theo cả tuổi thơ ân tình
Nén hương con khấn thần linh
Cầu mong cha mẹ yên bình cõi tiên
Bên em mưa trắng con đường
Bên anh vạt nắng vấn vương bóng chiều
Thơ lòng anh dệt thương yêu
Ngại tình thơ thấm ướt nhiều giọt mưa
Rồi chiều vắt những dịu êm
Rồi thu trải lá vàng thêm cuối ngày
Phù sa đắm bãi sông này
Còn vương môi mắt còn ngây má hồng
Còn đâu đây một câu thề
Ngày dài tháng ngắn lê thê... hỡi người
Mưa hay là nước mắt rơi
Vân Hồ tháng Chín đầy trời lá bay!
Đèn khuya leo lét dáng cha
Vô tình gió bấc lướt qua se lòng...
Người đi...
Biền biệt mấy Đông
Cạn khô nước mắt lưng tròng nhớ thương
Nay về gặp lại chốn này
Nắng mưa dầu dãi những ngày xưa qua
Quê nhà năm ấy đôi ta
Rẽ duyên nên mới đâm ra muộn màng
Chén này tiễn bạn vô Nam,
Đường mây sải cánh, thênh thang dặm dài.
Chén này hẹn nhớ chia hai,
Đấy Nam, đây Bắc chờ ai?!... ai chờ!...