Thứ sáu, 10/07/2026,


 Tôi sinh, sông đã có rồi
Dòng sông cứ thế lở bồi đục trong
Bây giờ tôi đã lên ông
Còn sông vẫn cứ thong dong lở bồi

 Chiều nay ngồi nhớ biển xa
Áo bà ba tím hoa cà dễ thương
Để quên chỗ dựa và hương
Mắt em gợn sóng vỗ buồn trong tôi!

 Xa quê đi khắp mọi miền 
Vẫn mang câu hát giao duyên một thời
Bây giờ mở mặt, mở đời
Người xưa gặp lại bồi hồi nhớ thương

Hương sen quyến rũ say mê
Nồng nàn hoa sữa nhớ về mùa thu
Hồ Tây trong vắt nên thơ
Mắt người con gái mộng mơ thuở nào

 Que diêm cháy đỏ đêm đông
Khép hai vạt áo sưởi lòng giá băng
Xa cao lạnh lẽo cung hằng
Lẻ loi nứt vệt sao băng giữa trời

 Tháng năm gấp nếp tảo tần
đam mê bén lửa dưới làn cúc nâu
võng đời kẽo kẹt vì đâu
đêm ru gọi giấc ngủ sâu nhanh về

Rạ rơm rối cả ngày mùa
Cởi trần lũ trẻ nô đùa nhảy dây
Trồng hoa, trồng nụ, trồng cây
Đánh khăng, đánh đáo... cho đầy tuổi thơ...


Bao đêm lội suối băng ngàn
Vầng trăng chia sẻ cơ hàn gian truân
Trăng cùng nhịp bước hành quân
Trèo đèo lội suối vang ngân giọng hò...
 

Mùa thu năm ấy cùng anh
Trong tay chùm lá ta khoanh chỗ nằm
Muỗi vắt, sương gió lạnh căm
Mệt nhoài ngủ thiếp chẳng chăn chiếu gì. 

Em từ quả thị sinh ra
Từ dòng lục bát mượt mà tình quê
Thơ tôi một cõi đi về
Giếng làng trong vắt lời thề trao duyên 

 Bây giờ nào còn được nghe
Mẹ ta gõ nhịp mà che nhọc nhằn
Hỡi trời mùa đã khô cằn
Sang đông nước ngập chẳng ngăn được dòng.

 Chiều đông năm ngoái đi đâu
Để cau chắc hạt ngóng trầu xe duyên
Bến xưa ôm bóng trông thuyền
Buồm căng say gió lạc miền viển vông

Trước tiên Trước Trang [505 ,506 ,507 ,508 ,509 ,510 ,511 ,512 ,513 ,514 ,515, 516 ] Tiếp  Cuối cùng