Nửa đời bươn trải xa quê
Mưu sinh cuộc sống bộn bề tháng năm
Lắng lòng một thuở xa xăm
Tiếng gà gáy sáng thanh âm đổ về.
Em vẫn ở lại Sài Gòn
Dư âm nỗi nhớ hao mòn lối đi
Đường quanh thu cũ chia ly
Mắt buồn vời vợi ướt vì ngày xa
Mùa hoa cải đã lên ngồng
Thu đi giá lạnh sang đông lúc nào
Nợ tình ngọt đắng hanh hao
Để cho giọt lệ nghẹn ngào xuân phơi
Vào chùa lễ Phật bao lần
Gặp ông Di Lặc bụng trần mắt tươi
Ông cười chi thế ông ơi?
Ông mang phước lộc cho đời, cho dân
Mùa xuân đang đến rất gần
Trăm hoa đua nở, chắp vần thơ ai
Xôn xao đào hẹn cùng mai
Cúc đằm thắm. Nét trang đài lay ơn
Rót thêm một giọt thời gian
Để vườn lục bát sang trang thêm hồng
Mỗi ngày đơm nụ , kết bông
Sắc màu thi vị ngọt nồng đầy vơi
Xuân chừng đã chạm chân trời
Gió đông năm ngoái vẫn khơi bấc nồng
Màu đêm lấp loáng đục trong
Cơn mê về giữa đỉnh lòng khát khao…
Nhìn ai cũng thấy xinh tươi
Tưởng như họ cũng đang cười nhìn ta
Nhìn trời đất rộng bao la
Chỗ nào cũng thấy nụ hoa ai cười
Lạy rằng, thần thánh hiển linh
Đông, Tây, Nam, Bắc... cho mình yêu ta
Khấn rằng, giời đất bao la
Chỉ xin phù hộ để ta yêu mình...
Trải bao mưa nắng dãi dầu
Con giờ tóc nửa mái đầu pha sương
Tìm về mảnh đất quê hương
Mang theo chín nhớ mười thương tháng ngày
Đêm qua buộc lại lá bùa
Sáng ra hứng giọt chuông chùa vừa rơi
Gió đông quét cạn khung trời
Quanh ta… Xuân bỗng bời bời sắc hoa!
Ước gì đương một thành hai
Cho tôi cùng với trang đài nét hoa
Dẫu rằng người ấy ở xa
Vẫn mơ hơi ấm chung hoà đêm đông