Trời đang trong tiết Thanh minh
Mây giăng giăng,
Huế oằn mình mưa tuôn
Giá mà, ân oán xưa nay
Biết điều nhường nhịn tình này lẽ kia
Giá mà, biết sẻ cùng chia
Nhân gian đâu phải chia lìa đớn đau.
Về thăm bạn cũ nơi đây
Núi rừng căng gió nắng đầy hơi sương
Nhấp nhô điệp khúc con đường
Uốn quanh dòng nước mến thương đắp bồi
Tháng chạp rộn rã vui đùa
Tiễn ông Táo, đón gió lùa xuân sang
Tháng chạp tấp nập xóm làng
Tiếng chày giã cốm, rộn vang lúa đồng
Ngập ngừng em, ngập ngừng tôi
Gặp nhau muốn nói, lại thôi… ngập ngừng
Ngập ngừng yêu mới nửa chừng
Hay là vờ dửng dừng dưng… dối lòng
Một cơn gió chợt đi hoang
Hồn em lạc cõi mơ màng bướm hoa
Trao nhau ngàn vạn thiết tha
Khát khao không biết bao là tỉnh say
Ru em… em ngủ ngon muồi
Ru em… em ngủ say vùi mộng mơ
Hôn lên đôi má non tơ
Hương đồng cỏ nội… tình thơ ngọt ngào
Mùa Xuân ấm áp thanh cao
Chồi non như nến thắp vào không gian
Mưa phùn giăng mắc miên man
Gió Xuân chở nặng mấy làn hương Xuân
Biển xưa không sóng như giờ
Cát dài thổn thức nằm chờ sóng ru
Nhật triều từ thuở thiên thu
Nồng nàn khát giữa trăng lu thẹn thùng
Xa quê đi khắp mọi miền
Vẫn mang câu hát giao duyên một thời
Bây giờ mở mặt, mở đời
Người xưa gặp lại bồi hồi nhớ thương
Tiếng rao nhẫn nại ngọt ngào
Vang nơi ngõ hẻm biết nào quen ai
Đồng nhôm, sắt vụn, ve chai...
Thứ xin, thứ nhặt, thứ nài nỉ mua.
Giữa vùng rừng núi sơn khê
Tháp Then - biểu tượng người quê tự hào
Sông Lô, sóng nước xôn xao
Soi nghiêng bóng tháp tạc vào sử xanh.