Bờ rào như đợi chờ nhau
Gió qua nỗi nhớ dễ đâu quên người
Chòng chành bóng nắng lòng tôi
Ngày xưa chưa gặp đất trời nhớ thương.
Em nghe chăng tiếng mùa xuân
Giục cây lên nhựa nẩy mầm ra hoa
Tiếng dòng sông chở phù sa
Tưới nhuần đồng ruộng quê ta ngọt lành
Bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành
Mai vàng, đào thắm… là thành tết ta!
Trách ai trót bỏ bùa yêu
Cho ta ngơ ngẩn dưới chiều xuân sang
Trách ai trút vội lỡ làng
Cho chân vơi bước giấc vàng thẩn thơ
Giờ đây còn lại mình ta
Tái tê màu tím hoa cà đón đưa
Trời xanh mờ nhạt gió mưa
Cầu xin vương lại lưa thưa chút buồn.
Xuân làm cong mí mắt xinh
Nửa soi bóng nước nửa tình tính tang
Thơ Xuân viết: Lúc chong chanh
Chênh chao nghiêng ngả chưa thành được thơ
Như là: Kén muộn nhả tơ
Dâu chưa xanh lá - tằm ngơ ngác tìm!
Xuân chạnh nhớ – tết đầy vơi
Cỏ may đau đáu một lời:
Cố hương!
Tôi còn riêng một dòng sông
Tôi còn riêng một bao dung bên đời
Luân hồi thơ vẫn bên tôi
Tình yêu, người nợ với người, tình yêu!
Quê hương trăm mến, ngàn thương
Neo bao kỷ niệm vấn vương sớm chiều
Xa quê, xa cả cánh diều
Nỗi niềm ta mãi mến yêu quê mình.
Con còn nhớ được gì đâu
Lên ba tuổi đã trắng đầu khăn tang
Hình như mẹ rất dịu dàng
Hình như chân mẹ đường làng mới quen
Vẫn quả núi, vẫn dòng sông
Về thăm là trái tim hồng xốn xang...
Thời gian lật biết bao trang
Mà Non Nước vẫn ngỡ ngàng đầu xuân!