Má ơi gọi mãi bên lòng
Hình như đất cát rưng rưng kín chiều
Mẫu thân biết mấy thương yêu
Sinh ly tử biệt buồn đau khôn cùng.
Cầu xin gia cảnh bình yên
Cầu xin mình được lâu bền bên nhau
Cuộc đời dù lắm bể dâu
Sướng vui thì có, thương đau thì đừng…
Tuổi thơ ngày ấy trong xanh
Em ơi! Giờ đã biến thành giấc mơ
Chị đi xa bến, xa bờ
Phút giây hoài niệm thẫn thờ nhớ thương
Đêm nằm bên sách ngẹn ngào
Lời anh như vẫn rót vào tim em
Em cầm từng cuốn sách lên
Chạm tay anh ấm áp trên trang bìa
Em như sắc thắm hoa hồng
Gió đưa hương thoảng ngát lòng người qua
Đảm Đang việc hội, việc nhà
Tiếng cười đằm thắm vỡ òa giòn tan
Ve sầu đưa võng cô đơn
Tôi và em chẳng giận hờn mà xa…
Khóm nhài chung ngõ hai nhà
Bên này, bên ấy thơm ra cổng làng
Tháng năm con nước sụt trồi
Kéo nâng trăng hết già rồi lại non
Có còn đợi phía mỏi mòn
Vò mưa nhàu nát bẻ giòn đêm sương?
Mượn chi thác lũ biển khơi
Thề nguyền sống chết để rồi lại quên.
Một nhà, cả phố xuân sang
Trắng tinh sâu lắng dịu dàng mến thương
Dù cho đi khắp muôn phương
Làm sao quên được quê hương nồng nàn.
Lời thề giữ vẹn như xưa
Giờ đây đền đáp ước mơ thỏa lòng
Nụ cười mãn nguyện ấm nồng
Bách niên giai lão, tâm đồng trời cho
Ngắm đôi bướm trắng trên đồng
Tung tăng vui giữa sắc bông hoa vàng
Đã lâu nay mới về làng
Rượu quê lại rót ngập tràn ý thơ.
Cành Hồng ai bỏ hồi đêm
Hoa còn thắm nhụy nằm im bên đường
Qua rồi nghĩ lại xót thương
Dừng chân nhìn lại lòng vương bất bình