Thứ bảy, 11/07/2026,


 Dư âm... nấc lạnh canh thâu

Vàng khuya, mắt trắng xé nhàu niềm mơ...

Tay nâng cung phím hững hờ

Đường tơ run rẩy, dật dờ nhẹ lơi

 Bỏ nơi phố thị phồn hoa

Trở về lặng lẽ mái nhà năm xưa

Bữa cơm đạm bạc rau dưa

Nhưng lòng thanh thản chẳng đua tranh gì

 Tháng ba gõ nhịp qua cầu

Nhận lời! Mẹ để cau trầu đỏ môi
Tháng Ba hoa gạo nở rồi
Con đau đáu nhớ một thời đã xa.

Hồn nhiên cười nói, nhảy thi
Nhà quê vui vẻ là vì dân gian
Hết thời nắng táp, mưa chan
Ta về tắm lại ao làng thử xem…

 Tựa lưng vào những cơn giông
Mẹ ngồi gom rét cấy trong tim mình
Trường Sơn làn khói vô tình
Dang tay ôm trọn bóng hình mẹ tôi.


 Đường xưa sỏi đá gập ghềnh
Ao xưa duyên phận nổi nênh cánh bèo
Gói vào kỷ niệm trong veo
Tuổi thơ vất vả gieo neo một thời

 Thôi em – thơ bẽn lẽn thềm
Ca dao chạm ngõ nên đêm lạc ngày
Cháy trời hoa gạo đắm say
Phía ta - hoa rụng đong đầy tương tư.

Tháng ba xuân chẳng chịu dà
Nắng tưng tửng nắng, mây ngà ngà say
Vần thơ giăng mắc vơi đầy
Mê tơi nhấp một khúc say nghê thường

 Dạ hương tình tế ấm nồng
Hương sen, hương cúc bềnh bồng bay xa
Chín vàng đồng lúa bao la
Tình người, tình đất giao hòa ngát hương.

Áo xanh ai mặc cho đồi
Sông quê quặn khúc lở bồi trầm luân
Dốc đời ai níu bàn chân
Duyên đời, ai trói nợ nần vào nhau?

 Làng tôi bến nước, sân đình
Rặng tre soi bóng lung linh ven đầm
Những ngày mưa rét trời thâm
Cánh chim xao xác, chiều chầm chậm sang...

Con ơi! Thôi để bầm về
Chiều chiều hóng mát con đê đầu làng
Vui cùng mấy cụ bạn vàng
Trầu, cau, công việc rộn ràng xóm thôn

 

Trước tiên Trước Trang [493 ,494 ,495 ,496 ,497 ,498 ,499 ,500 ,501 ,502 ,503 ,504] Tiếp  Cuối cùng