Bến xưa trở lại xuyến xao
Tim miền quá khứ chênh chao mạn thuyền
Không gian chiều xuống bình yên
Hoàng hôn lặng lẽ màn đêm buông thầm
Nhấm từng giọt đắng, giọt cay
Âm thầm tính đốt bao ngày đã qua
Nhớ người phiêu bạt phương xa
Bao nhiêu thương mến vỡ oà trong tim
Đời người ghềnh thác gian truân.
Thịnh suy, được mất, phú bần phân minh
Mới hay nhân quả hữu tình
Gieo gì gặt nấy phù sinh cõi người
Từ trong trí nhớ u mê
com đom đóm
nhớ câu thề thủy chung.
Ta về gặp lại quê cha
Bao năm lạc bước bôn ba xứ người
Nghĩa Minh ơi... Nghĩa Minh ơi*
Ôm ta trọn một con người nhỏ nhoi
Không... mênh mông...
có... mênh mông...
không không... có có...
ở lòng người thôi.
Chữ đời
Cơm áo
Ước mơ
Đã thành ký ức ngày xưa để dành
Lời ru còn mãi trong xanh
Con về tìm lại dấu mành giậu thưa
Sóng ôm bờ nụ hôn sâu
Đèn ngư leo lét bóng tàu mờ sương
Sao trời giáp mặt đại dương
Tình chan sóng nước lòng thương nhớ người
Bây giờ vắng bóng má hồng
Chẳng còn ai đợi ai mong ta về
Gió vẫn mơn man triền đê
Nắng chiều xế bóng làng quê khói mờ
Xạc xào tà rách ngang hông
Mồ hôi run rẩy trượt cong chân mày
Xoáy đời vắt kiệt hai tay
Thời gian kéo sợi vuốt ngày không tơ.
Bính boong chuông đổ… vào ga
Tiếc sao mình phải chia xa nhau rồi
Ước thời gian hãy ngừng trôi
Ca bin cứ mãi, ta ngồi bên nhau!
Nỗi niềm sợi tóc lang thang
Chở về theo chút muộn màng tuyết sương
Câu thơ cõng đạo vô thường
Mà nghe như sóng trùng dương dậy lòng