Khuya chậm chạp
Giấc thờ ơ
Mộng bình thường lại bỏ lơ đêm này
Vo ve muỗi đốt đang say
Nghe khuya hành xác
Đọa đày...
Khuya ơi!
Tôi ru tôi đến mê cuồng
hoàng hôn quăng lưới kéo luồng nắng hanh
ru tôi sợi khói nguyên lành
phả hương ấm lạnh rối mành tơ vương
Say thì cũng đã say rồi
Lạc thì cũng đã lạc hồi mới say
Đố em: Ở thế gian này...
Có ai quên được cái ngày mới yêu?
Ai đi xa… dẫu muôn trùng
Vẫn mong về với bóng thông ven đồi
Để nghe mùa lá đang rơi
Xem hoa đua nở rạng ngời ánh xuân.
Chiều sa ngân tiếng chuông chùa
Nao lòng hoa cỏ... lối xưa vắng người!
Nhiễu điều - tiết hạnh - giá gương
"Mẫu nghi thiên hạ" bốn phương tín thờ
Phủ thiêng còn một bài thơ
Giao du với trạng đến giờ còn ghi**
Em về nơi ấy thăm anh
Tháng tư hờn dỗi. Thôi đành chia xa
Thẫn thờ rẽ sóng thiên nga
Bước lên Đảo Ngọc tìm hoa. Bẽ bàng
Tháng ba sợi nắng có vàng?
Cho em đem chút điệu đàng ra trưng
Kìa ai chân bước ngập ngừng
Ngõ xuân vẫn đợi, xin đừng vội qua
Đêm hồng hoang ướt môi son
Câu ca dao lại mỏi mòn tìm nhau
Đêm mơ chuốc nỗi khổ đau
Tình xưa cạn đắng nát nhàu đêm hoang.
Nợ em! Trả mãi chưa xong
Bao giờ trả được cho lòng thảnh thơi
Nợ em! Tình lỡ một thời
Nửa lần giang dở,đầy vơi nỗi sầu.
Lời ru
dong dắt bóng tre
dập dềnh trôi dạt trưa hè chang chang
À ơi...!
âm vọng mênh mang
Nhấn chìm tôi ngập miên man trưa nồng
Con về bưng bát cơm vàng
Ấm lòng quê, nhớ xóm làng, mẹ ơi!