Nụ hôn ngày ấy thật hiền
Hồ Gươm hò hẹn về miền ngây thơ
Nhớ em sáng đợi chiều chờ
Bên đường Xuân Thuỷ câu thơ lạc vần
Hững hờ chiếc lá buông lơi
Nghe thầm cát bụi… xót lời pha lê…!
Bốn mùa gió động lao xao
Thơ đêm viết đọng biết bao sự tình
Mong manh còn chút dáng hình
Chốn nào lưu giữ bóng mình, bóng ta
Mùa, chiêm ai gánh lúa vàng
Đắp đê phòng lụt thiếp chàng cùng thi
Dẻo dai sâu nặng tình tre
Từ người thành phố nơi quê đều dùng
Những đêm nhặt mảnh trăng vàng
Chừng như trọn kiếp đa mang cuộc tình
Ta ngồi đây chốn lặng thinh
Trót yêu đâu chỉ mỗi mình ta nay
Mẹ ru cái thủa xa xăm
Bát cơm độn sắn, chỗ nằm ướt mưa
Mái cùn bên mảnh giậu thưa
Tiếng gà cục tác sớm trưa đong đầy
Trở về
Bước mỏi chân run
Chạm đi! Một tiếng chim mừng lẻ loi
Tay bưng thơm bát cơm vừng
Nhớ ngày khốn khó đã từng có nhau
Thiếu hạt muối, khan cọng rau
Ốm không có thuốc mẹ đau quá chừng
Em thôi biếc lá xuân gầy
Hanh hao góc phố một cây sấu buồn
Bay qua ngơ ngác cánh chuồn
Lạ vườn ''Dư cảm'' biết còn xanh không
Đêm qua thấy đúng là đêm
Trời chưa kịp tối đã mềm môi nhau
Trăng chưa kịp sáng đã nhàu
Hoa thơm vẫn nở tươi màu ái ân...
Tuổi nào như lá vàng bay,
Tuổi nào lần giở bàn tay héo cằn
Tuổi nào khắc đậm nếp nhăn
Cong cong dáng dấp chở oằn tháng năm
Mặc cho giá rét mưa giông
Lúa vàng trĩu hạt, ruộng đồng bội thu
Cho con về với sông Chu
Được nghe tiếng mẹ hát ru đón mừng