Ta về lễ hội tìm em...
Câu ca xưa cũng lấm lem bụi đời.
Mình về với bạn người ơi!
Bấy nhiêu năm vẫn một lời đinh ninh
Em là hoa tím bằng lăng
Nồng nàn chúm chím xa xăm đợi chờ
Hạ về nở tím ước mơ
Mong cùng ai đó đến bờ yêu thương
Biển chờ thao thức hải đăng
Trùng dương vàng tắm mùa trăng khơi sầu
Sống hoài niệm, chết thâm sâu
Cuốn theo vòng chảy dãi dầu hợp tan
Xòe tay hứng giọt mưa rơi
Hạt vương tay ấm hạt rơi bên thềm
Hạt thương hôn nhẹ môi mềm
Ước gì giây phút êm đềm ...có anh
Tiếng rao lảnh lót âm vang
Anh buồn đứt ruột lệ tràn ướt môi
Ới... này cô bán chè ơi...
Dừng đây bán chén chè tươi... quê mình.
Về thăm đồng đất Hưng Yên
Nhãn lồng ngọt lịm cả miền ca dao
Sớm hè ngọn gió lao xao
Hồ sen thoang thoảng ngọt ngào hương quê
Vào câu quan họ kết thân
Mời trầu, giã bạn để gần để thương
Cùng ta khắp mọi nẻo đường
Mang câu lục bát quê hương bên mình
Mưa về vui lắm hả hê
Nghe như tiếng nhạc chiều hè gọi ai
Cơn mưa ướt vạt áo dài
Thương em nắng hạ hai vai ướt mềm
Câu thơ tôi bắc cầu sang
Tìm em giữa chốn mênh mang tình trường
Dấu chân cạn mấy nẻo đường
Bóng ai thấp thoáng vấn vương... cuối trời
Đồng quê trải rộng mênh mang
Thân cò lặn lội bẽ bàng sương sa
Ríu ran từ những ngày qua
Nên câu lục bát mượt mà ca dao
Tha phương khắp nẻo đất trời
Vẫn còn đau đáu một nơi trở về
Mẹ nghèo an phận nhà quê
Gửi cùng sương gió mà tê tái lòng
Giọt mưa sao quá vô tình
Bỗng nhiên xen nỗi riêng mình nhớ ai!
Nhớ chiều nghiêng bóng thả dài
Nắng xôn xao, gió nép cài vòm xanh