Đã lâu vắng tiếng em cười
Phù vân khói tạt dòng trôi bẽ bàng
Con đò một thuở tôi sang
Nao nao bóng đổ mang mang nỗi lòng
Cầu trời cách mấy thì xa?
Khoảng chông chênh ấy biết là có nhau?
Một thâng gió thổi vương màu
Còn nao nao lá nghe sau mùa vàng
Đêm
nghe da thịt
khóc cười
Trăm ngàn con sóng
trùng khơi dội về
Lúng liếng là lúng liếng ơi
Sao xô hồn mảnh trăng rơi giữa hồ
Mơn man sóng mơn man bờ
Mà sao ngan ngát ngất ngơ thả hồn
Chiều nghiêng con nước đợi chờ
Lung linh màu nắng hồng mơ khoảng trời
Đếm từng chiếc lá nhẹ rơi
Mà nghe dịu nắng chơi vơi chút tình...
Tảo tần gom bát cơm đầy
Thương em chiếc lá xanh gầy nắng mưa
Tấm thân chẳng tiếc tình xưa
Đếm đong chi vội người vừa chợt yêu
Anh mong ý hợp tâm đầu
Đôi bên cha mẹ chọn câu thân tình
Chuyện này cốt ở chúng mình
Bao giờ nên vóc nên hình được đây?
Tháng sáu là tháng sáu ơi
Nóng như đổ lửa, nắng rơi kín đồng
Lúa vàng trĩu hạt trĩu bông
Tiếng chim bìm bịp mênh mông gọi mùa
Đã bao trăng tỏ, trăng tàn
Và bao mơ mộng với làn sương khuya
Lũy tre vẫn mảnh trăng ngà
Còn nguyên vẹn với nếp nhà buổi xưa
Anh còn nằm lại điểm cao
Đạn bom cày nát lối vào anh ơi
Hòa bình mấy chục năm rồi
Vạch Trường Sơn tới cổng trời tìm anh
Mưa sao quá đỗi lạ lùng
Không nghe sấm chớp đùng đùng vọng vang.
Không còn tiếng hạ mênh mang
Rửa xanh ngột ngạt nắng loang màu chiều.
Xuân về sao em không về
Hàng me vẫn nhắc lời thề năm nao
Xuân qua rụng cánh hoa đào
Trời xanh mây trắng cứ ào ào trôi