Anh là bộ đội thương binh
Chạnh lòng trước một thân hình đơn côi
Đôi chân khuyết tật kém người
Gánh mưa đội nắng cuộc đời gian nan
Ba người trong tổ tam tam
Đều là binh nhất quân hàm như nhau
Ngôi sao trên mũ đội đầu
Xanh xanh áo lính tươi màu cỏ cây
Quê hương hai tiếng thân thương
Chở che đùm bọc vấn vương suốt đời
Trưa hè vọng tiếng ru hời
Đong đầy thương mến trong lời mẹ ru .
Ta là ai?
Ai là ta?
Hỏi trời, hỏi đất, hỏi ma, hỏi người
Hỏi Phật rồi hỏi Chúa trời
Thu về tán lá hoe vàng
Mưa buông nhè nhẹ, lòng càng xốn xang
Cung đàn ai thả xa vang
Lúc khoan lúc nhặt như đang thầm thì
Đi tìm chút của để dành
Đi tìm những tứ thơ hay
Gửi câu lục bát men say tình đời
Đi tìm cuối đất cùng trời
Ngõa ngàng lại gặp ở nưi quê mình
Ai làm nên nỗi nhớ mong
Ai gieo khắc khoải vào trong tim này
Bao nhiêu là xác lá bay
Chàng ơi chàng hỡi có hay … Thu về?!
Thác như dải lụa non treo
Phong lan đu đá tai mèo vẫy hoa
Tưng bừng công múa chim ca
Nơi đây Bản Giốc hay là cõi tiên
Gặp em cô gái mở đường
“Mưa bom bão đạn coi thường là em”
Đường trơn bùn đất lấm lem
“Chống lầy”...em chẳng có thèm đâu anh
Bão giông quây ngập đồng quê
Cỏ gà nhuộm trắng triền đê chột lòng
Lúa ngoi ngóp chẳng ra đòng
Cá tôm thỏa thích vượt dòng lũ qua
Heo may vàng cả dáng chiều
Nhẹ rơi cánh lá ngỡ diều bay bay
Thu vàng chải tóc cỏ may
Đem mênh mông nhớ, thả say dáng chiều