Biển cười dậy sóng tình tôi
Cát nằm thao thức những lời khơi xa
Mỗi lần biển đến với ta
Cái nhìn như hạt cát sa vào lòng
Quê tôi xanh những lùm cây
Làn điệu quan họ đắm say ngọt mời
Quê tôi đẹp lắm người ơi
Tình quê gắn bó một đời thủy chung
Tôi về lối nhỏ đường xưa
Ve ran gọi bạn hàng dừa lao xao
Lập lòe huyễn hoặc góc ao
Hoa đăng đom đóm rước vào hội yêu
Nhớ hôm phiên chợ đò đầy
Khối người chép miệng chẳng may nhỡ đò
Đường đời chẳng tiện so đo
Nhỡ đò rồi lại sang đò bận sau
Mải trong nắng xế chiều buông
Đoàn xe dong duổi trên đường về đây
Thông reo vi vút hàng cây
Ngã ba Đồng Lộc nơi đây cần tìm
Ngược dòng trở lại bến xưa
Con đò vắng khách nhặt thưa tiếng cười
Chung chiêng ta nhớ một thời
Kỷ niệm ngày ấy cứ vời vợi xa
Bạt ngàn bia mộ vô danh,
Chiều vương chút nắng tìm anh nơi nào ?
Chắp tay TÂM niệm... lệ trào
Mỏi mong em khoẻ lại vào TÌM ANH
Thu nhầu sương quyện non thanh
Chèo khua sóng biếc chiều chênh trăng ngà
Gió từ… huyễn mộng trong hoa
Thuyền tâm gối bến đường qua thật gần.
Giữ cho em những lãng quên
Những khi qua vội bên thềm thương yêu
Dáng xưa còn đó diễm kiều
Đường quen phố lạ, một chiều lang thang
Cấm Giang mấy lở mấy bồi
Tuổi thơ tôi có khoảng trời thương yêu
Bờ đê khi nhạt nắng chiều
Bạn bè đuổi bắt con diều đứt dây
Ngậm ngùi thắp nén hương …đau
Khói bay se giọt lệ sầu chiều đông
Có người vợ trẻ ngóng trông
Thương chồng chinh chiến nay không trở về
Đón anh về lại quê nhà