Cúi đầu xõa tóc hàng tre
Khói hun bếp rạ ướt nhòe mắt ai
Hạt cơm lọt kẽ củ khoai
Ngược xuôi đòn gánh trên vai tảo tần
Gửi về mây gió ngàn reo
Bâng khuâng đứng giữa mây đèo ngẩn ngơ
Dưới rừng xanh bóng ai chờ
Để người cứ mãi ngẩn ngơ đi tìm.
Tôi nghe rừng gió chớm mùa
Lá thu gọi bạn đung đưa xạc xào
Tiếng chiều quảy gió xôn xao
Cháy lòng kỷ niệm khóc gào mùa xưa
Ngồi buồn gọi tách cà phê
Nha Trang nắng gắt trưa hè như rang
Ngó sang anh thấy một nàng
Buồn tình ?...sao thấy hai hàng lệ rơi.
Chợ trời thật giả làm sao?
Người ta bán thấp mua cao lẽ đời
Bán mua bao thứ mặc người
Xin đừng bán khóc mua cười làm vui
Bồng con đứng tự bao giờ,
Mỏi mòn đôi mắt, ngóng chờ người đi.
Bâng khuâng từ buổi biệt ly,
Chập trùng xa tít thấy gì nữa đâu?
Mải mê với chốn kiêu kỳ
Em ra Phố thị mấy khi nhớ làng?
Tôi ngồi ngắm bóng thu sang
Nghe lòng tan nát, bẽ bàng duyên xưa!?
Em về Đà Lạt mộng mơ
Sương giăng thác bạc ngẩn ngơ tóc thề
Mái chèo buông nhẹ hồn quê
Xuân Hương phượng tím, thu về còn không
Ngủ mơ nghe tiếng thạch sùng
Nhớ đêm mưa dột trên mùng bà tôi
Miếng trầu khô miệng bình vôi
Còng lưng vẫn chiếc áo tơi ra đồng
Đường về Bắc Cạn đây rồi
Nôn nao đèo dốc xa xôi dặm đường
Màu xanh chàm áo thân thương
Thấm bao bụi đỏ đường trường anh qua
Ở đây chỉ đá với người
Mà ngô xanh mướt giữa trời núi cao
Đào, Lê, Mận, Táo ngọt ngào
Hoà cùng tiếng suối dạt dào chân nương
Em là tiên nữ giáng trần
Mang hồn lục bát nâng vần thơ bay
Em là thợ cấy, thợ cày
Hóa thân mà vẫn đắm say bao người