Ta về
Nhặt lá thu phai
Vén mây
Tìm ánh trăng cài ngõ xưa
Thu còn non nớt vừa sang
Mây mong mỏng đám trăng bàng bạc đêm
Sương ươn ướt vạt cỏ mềm
Con diều níu cọc nâng miền yêu xưa
Mùa yêu như đã qua rồi
Còn rêu rong mãi một thời xa xưa
Cái thời chưa nắng đã mưa
Cái thời vườn cải như vừa trổ hoa
Sao bằng quả chín cây xanh
Sớm mai chạm ngọn gió lành vi vu
Sao bằng nằm giữa chiều thu
Cá sông gạo ruộng… đánh đu đồng làng…
Chỉ vì mình chót thương nhau
Biển chiều gió bấc hiu hiu
Mây buồn tím cánh buồm chiều bơ vơ
Giọt thu vương đọng bên bờ
Vo tròn hạt cát tình hờ hửng tôi
Anh về ủ hạt heo may
Vớt vầng trăng lạc sương gầy lối xưa
Mỏng manh mấy lá vàng thưa
Nghiêng mình rơi giữa đêm chưa gạ lòng
Câu thơ lục bát ai gieo
Đêm đen tỏa sáng trăng treo giữa trời
Cánh buồm no gió vươn khơi
Cá tôm đầy ắp ngọt lời nhặt khoan
Mộc Châu không rượu mà say
Mây chen ngập suối núi đầy mát trong
Đồi chè bát ngát mênh mông
Bước chân chệnh choạng đi vòng đồi bên
Nước trong thơm mát ngọt lành
Đôi làn mây trắng vờn quanh ngập ngừng
Khí trời, hương đất hòa chung
Để cho giếng mãi sống cùng thế gian
Chiếc thuyền giấy tuổi thơ tôi
Con sóng chở tít mù khơi mất rồi!
Nơi cuối đất, nơi cùng trời
Về đâu, đâu hỡi một thời thơ ngây!
Chiều Thu lãng đãng mơ say
Gió vương nhẹ gió nghiêng bay lá vàng
Hồn Thu đắm đuối, mơ màng...
Trong làn sương mỏng nhẹ nhàng buông lơi