Bên bờ heo hắt cỏ cây
Tìm đâu tăm cá nước mây bềnh bồng
Trầm tư cho một khúc sông
Lũ tuôn đất lở nghe lòng xót xa
Nước đong đầy ắp trái dừa
Sáng ra lành lạnh, gió mưa nhập nhằng
Sông Ngân giờ đã nằm ngang
Tua Rua mọc lại, trái bàng vàng chanh
Mẹ ơi! mấy dặm sơn khê
Con ngày trở lại chiều quê vắng người
Con thương nhớ một nụ cười
Nhăn nheo khoé mắt, môi người - Mẹ ơi!
Đành thôi! Chút phận mong manh
Giấc mơ thiếu nữ cũng đành chia xa
Chị như một kiếp cỏ hoa
Đất cằn, mưa thuận gió hòa... lại xanh.
Giận hờn là tại lời yêu
Dùng dằng là tại vòng eo em gầy
Có gì hôi hổi bàn tay
Có gì hổn hển lòng cây dại khờ
Ngỡ ngàng trước cảnh thần tiên
Rẽ mây, lướt gió rừng thiêng ngọn nguồn.
Ô kìa! Thác Bạc trào tuôn,
Cầu Mây, nâng bước mệt buồn vợi tan.
Nỗi riêng một nỗi riêng riêng
Chỉ lòng mới biết mình thiêng thế nào
Phận người nhỏ bé hanh hao
Bao nhiêu ồn ã lặn vào lặng im...
Bắc thang lên hỏi trời cao
Vì sao để kiếp má đào nổi trôi
Truyện Kiều đẫm lệ bao người
Thi nhân ơi chuyện khóc cười thế gian
Đêm nay nữa chẵn năm đêm
Chị như phận đá bên thềm nghe mưa
Mưa rơi giọt giọt như cưa
Mưa ngầm lắng xuống ngày xưa cái ngày
Em ơi, hãy thử chí trai:
Học nghề, học chữ miệt mài tự thân.
Tương lai giục giã bước chân
Ngày Xuân về với Hội Làng
Gặp em ở bến đò ngang Sông Cầu
Em nghiêng "câu hát mời trầu"*
Em nghiêng câu "Lý qua cầu", "Giao duyên"
Trăng hờn khuyết nửa đòi thơ
Giận chàng thi sĩ hững hờ vô tâm
Tủi thân sau núi khóc thầm
Xa trăng bỗng thấy bâng khuâng nhớ nhiều