Một con thuyền nhỏ là em
Cùng thuyền anh nữa lạc miền bến mê
Chúng mình mộc mạc chân quê
Như mảnh trăng với lời thề cỏ may
Lá vàng
gió nhẹ heo may
Bay về ngõ nhỏ vương đầy đường xưa
Nghiêng bờ phên dậu che thưa
Lặng nhìn anh thấy em vừa đi qua
Vong hồn liệt sỹ nơi nào
Linh thiêng xin hãy nhập vào hồn quê
Âm cung siêu thoát mọi bề
Phù hộ con cháu, xóm quê thanh bình
Chiều nghiêng dáng mẹ hao gầy
Đã từng
Ta với đêm hoang
Mượn đôi mắt cú dõi nàng đâu... đây
Rõ còn
Hương chữ thơm ngây
Rõ màu
Hồng - đỏ ráng mây Xứ đoài
Con đi trăm suối ngàn khe
Gió đông buốt lạnh mẹ che mọi chiều
Còng lưng mẹ gánh bao điều
Nặng trên vai mẹ thật nhiều lo toan
Vầng trăng... mắc nợ tình thơ
Hồn thu gõ cửa ngẩn ngơ rối bời
Hương bồng bềnh, sắc chơi vơi
Lạc miền dĩ vãng khoảng trời xanh cao?
Vỉa hè bia tỉnh, người say
Chưa vơi cốc trước đã đầy cốc sau
Bụi đường theo gió đuổi nhau
Mỏi chân, mặc lá phủ màu đất khê
Vần thơ dâng Mẹ ngày nào
Chớm thu khách đến thăm nhà
Thầy, trò hội ngộ chung hòa niềm vui
Tay ấm tay, lặng bùi ngùi!
Bừng bao kỷ niệm đã vùi trong ta.
Anh khen tia nắng ban mai
Mặc em hờn hết ngày dài, biết không?
Nắng rồi nắng cũng theo chồng
Nắng rồi nắng cũng rối vòng, truân chuyên
Một Bác sĩ,
một nhà thơ
Nụ cười ánh mắt bao giờ nguôi ngoai
Nhân tâm, đức độ, hiền tài
Tay vàng, trí ngọc sánh vai người hùng