Sen tàn, cúc lại trổ bông
Heo may se lạnh, lúa đồng uốn câu
Cánh đồng vàng rực một mầu
Hình như Thu sắp lên tầu rời ga.
MÂY buồn theo gió ngao du
CHIỀU se se lạnh, tàn thu thật rồi !
CHỞ theo một vạt nắng rơi
NẮNG vàng như mật, da trời trong xanh.
Chân quê thấm đẫm phần đời
Lọ lem bùn đất một thời trẻ trâu
Nước dưới chân, nắng trên đầu
Áo quần rách trước, thủng sau xập xòe