Nắng vàng nhuộm óng màu thu
Ca dao hồn mẹ hát ru ngọt ngào
Cha ta đan chiếc võng đào
Cho xanh giấc ngủ thủa nào ta mơ
Xuân thì mưa chẳng bõ bèn
Hạ xanh ngăn ngắt, mình em nửa mùa
Thu già bòn mót giọt mưa
Riêng mùa đông lạnh dư thừa kiếp tôi
Hoàng hôn càng nặng nghĩa tình
Trăng chiều ai nói không xinh đi nào
Tình nồng em nhận anh trao
Bẩy mươi xuân sắc làm sao đã già
Người đi cầu lộc, cầu may
Tôi cầu phúc thịnh vui vầy nhân gian
Lòng thành một nén tâm nhang
Linh thiêng cửa Phật, mơ màng hương say
Hoa tình cài bãi phù sa
Lục Bát hội đã tan rồi
Vẫn còn lắng đọng những lời giao duyên
Em như vẫn tựa mạn thuyền
Nơi quê hương lúa Hưng Yên gọi về
Một bông hoa thắm giữa đời
Cao sang đài các rạng ngời kiêu sa
Em là giấc mộng lòng ta
Hiền lành giản dị nết na khiêm nhường
Em về phố Hiến chiều nay
Ngắm hồ Bán Nguyệt, ngắm cây nhãn nồng
Nhãn trồng ra tới bờ sông
Đây phà Yên Lệnh bỏ không lâu ngày
Sương mờ hơi thở núi cao
Nắng xuyên mây trắng phủ vào bậc thang
Bừng nên một khoảng trời vàng
Lúa thu chín rộ mênh mang đất trời
Yêu nhau như tuổi xuân thì
Đã yêu, yêu mãi đến khi tuổi già
Chẳng cần gác ngọc thềm hoa
Chỉ cần ông mãi bên bà yêu thương
Buông mình lơ lửng vào đêm
Giọt trăng lênh láng rót lên màu quỳnh
Sương nhòa lên trắng lặng thinh
Chợt bung cánh mỏng rùng mình cởi hương
Đâu rồi mái tóc nhung đen
Đôi vai tròn lẳn mắt huyền đong đưa
Ngật ngừng hỏi, vội vàng thưa
Hình như ánh mắt ai vừa nhìn tôi