Em về thuở ấy mưa bay
Hạt rơi đấu lá hạt cay mắt người
Người dưng ướt lệ mùa rươi
Má buồn nắng nhạt hoa cười cánh nhau
Thương ôi người mất, vật tiêu
Đất vùi, nước cuốn…liêu xiêu cảnh tình
Trời xanh sao cứ vô tình?
Nổi cơn tàn phá sát sinh phũ phàng !
Trăng giờ khuyết mỏng lưỡi liềm...
Còn đâu mười sáu...
trong đêm
hạ huyền?
Nắng vàng đậu ở vườn ai
Đã qua sống gửi nửa đời,
Chất nhà quê vẫn như thời mới ra.
Nhà quê trước cổng sau nhà,
Sảnh sân, tam cấp… chủ ra khách vào.
Khoảng mưa rộng ướt ướt mèm
Hạt dâng phía mắt nhá nhem phố phường
Tiếng mưa xối xả bên đường
Lòng mưa đơn lạnh nỗi vương nhịp đời...
Đời em mang tiếng lẳng lơ
Yêu mà có tội bao giờ dám yêu
Đâu em thiên hạ cũng nhiều
Xưa kia ăn khoán còn liều chẳng nay
Hãy về Quản Bạ đi em
Hoa Tam giác mạch ...đẹp miền đá thơ
Sắc hương trao gửi hẹn hò
Dấu yêu khẽ chạm thơm bờ môi say…
Biết nhau từ thuở còn thơ
Sao không...cứ để ngẩn ngơ một mình
Nhớ khi trăng sáng sân đình
Sao không ôm lấy trúc xinh vào lòng
Đây rồi bến nước quê hương
Cây đa giếng cổ con đường thân quen
Vẫn còn đây chút lấm lem
Ngây ngô đàn trẻ đánh xèng chơi bi
Ấy là tôi nói với em
Đừng thấy ngọn lửa đã nhen mà vào
Lập lòe đom đóm bờ ao
Phát lên chút sáng bờ rào không qua
Nhìn dòng nước lũ cuồng trôi
Xót xa thương đất quê tôi vô cùng!
Nhà tan, cửa nát hãi hùng
Bao người mất giữa mịt mùng đêm đen!