Về đâu sắc lá thu phai
Chiều rơi lãng đãng mắt nai mơ màng
Về đâu sương trắng chiều hoang
Bao tha thiết cũng mênh mang theo mùa
Vẳng nghe câu lục thêm sầu
Còn câu bát vẫn bắc cầu vấn vương
Bao nhiêu nỗi nhớ niềm thương
Em như con nhện giữa đường mắc tơ
Đắm tình trong giấc mơ hoa
Nghe lòng rạo rực thiết tha bềnh bồng
Ru anh trọn giấc say nồng
Tình em cột chặt tim hồng tặng anh ...
Đường lên Yên Bái xa xôi
Bao nhiêu làng bản núi đồi quanh co
Chim rừng ca hót líu lo
Hùng thiêng thác lũ gió to suối ngàn
Yêu mà chẳng dám nói ra!
Mượn hương gửi gió, mượn hoa gửi lời
Mượn câu thơ giữa dòng đời
Cuối thu cõng nắng nói lời yêu thương
Thầy tôi như một người cha
Cùng cây nạng gỗ vượt qua chính mình
Yêu thương dạy dỗ học sinh
Vượt qua trăm thác ngàn ghềnh khó khăn
Em cô gái của xứ dừa
Quê hương Nguyễn Huệ nắng mưa hài hòa
Ba má tập kết nơi xa
Em sinh ngoài bắc gốc là quê nam
Đã yêu nắn thẳng dù cong
Nghiêng kê đỡ lệch, thiếu đong thành đầy
Bùa chi mà khiến dạ ngây
Ăn gì mà phải mong ngày nhớ đêm
Hội làng đám rước, diễn trò
Cây đa, bến nước, con đò quê hương
Cổng làng trầm mặc yêu thương
Tiễn người ra trận, lên đường tòng quân
Se se cơn gió đầu đông
Bên Chùa Tảo Sách đợi mong em về
Thị thành hay chốn nương quê
Nơi xa có nhớ lời thề năm xưa...
Tôi đi nhặt những vần thơ
Từ triền sông vắng đến bờ ruộng hoang
Tôi về thăm xóm thăm làng
Lục tìm ra những hạt vàng ngủ quên
Thả hồn vào mộng rong chơi
Cưỡi mây ngũ sắc lả lơi đường trời
Thiên thanh trải chiếu ra ngồi
Tãi trăng rắc ánh vàng mười lên yêu