Cùng em về thành Cổ Loa
Chắp tay hoài niệm, hương hoa đượm sầu
Bàn thờ công chúa Mỵ Châu
Thương thay pho tượng không đầu đứng bên
Vẫn còn đây nét hồn quê
Cho ta nhặt lại câu thề đánh rơi
Đây rồi tiếng mẹ à ơi
Bên nôi thức trắng ru hời đêm đông
Kiến Giang nước lững lờ trôi
Nhớ người đại tướng một đời vì dân
Người như một ánh trăng ngần
Sắt son chung thuỷ ngàn lần tiếng thơm
Thẫn thờ bấm đốt ngón tay
Rối tung tóc xõa vai gày trước hiên
Chìm vào giấc mộng triền miên
Đâu đây thoáng bóng người hiền trong mơ
Dấu sắc cười nói huyên thuyên
Không như hồi ấy... cái duyên đậm đà
Dấu hỏi, ta chấm hỏi ta?
Bây giờ em mất thật thà... bởi ai?
Một mình đếm giọt Cafe
Để quên mệt nhọc bộn bề lo toan
Bạn đâu...rượu tứ trà tam
Đắng thì giữ lại ngọt san sẻ rồi
Ông Trời ngó xuống mà xem
Có khao khát dựa vào đêm nghĩ liều
Phấn không lên nét mỹ miều
Son không tô hết ráng chiều đơn côi
Mấy trăm năm giữa đất trời
Bão giông cây thị vẫn tươi xanh màu.
Xưa nghèo loạn lạc thương đau
Ngọt ngào dành trái dịu sầu ngát thơm
Ru cho giàn mướp ra hoa
Su su sai quả, đàn gà lớn mau
Bà ru cho nở hoa cau
Cho chuối ra bắp, cho rau xanh vồng
Khi trẻ anh ít làm thơ
Tuổi cao rồi mới ngu ngơ cả ngày
Thơ thẩn trong cả giấc say
Cựa mình trong chiếc chăn dầy lẻ đôi
Bồi hồi chiều ấy đò ngang
Mắt anh bắt gặp mắt nàng mơ xa
Chênh chao bên bến về qua
Mắt em lại gặp thiết tha mắt chàng
Ông ngồi trên cháu đôi chân
Ôm ông cũng được ít lần nữa thôi
Rồi đây xa khuất núi đồi
Có dâng sữa ngọt nước nôi cũng thừa