Hoa xinh hay dáng em xinh
Nuột nà e lệ đoan trinh dịu dàng
Bên anh rất thật mơ màng
Trong lòng anh đã xuân sang rất gần!
Giấu gì trong mắt long lanh
Trong câu Xoan ghẹo chòng chành làm duyên
Mộng tình hẹn bến thuyền quyên
Lả lơi Loan - Phượng …thệ nguyền đợi nhau
Nhặt chiều theo những bóng mây
Nhặt cơn gió thoảng hao gầy chiều đông
Nhặt lời rơi ở bến sông
Gom thành nỗi nhớ chất chồng - xa em
Từ ngày chị bước xa quê
Đồng chiêm vắng bóng, đường về lạc chân…
Mẹ ngồi heo hút bên sân
Con gà nhảy ổ hết phần chị lo
Nắng vàng giờ cuối bến sông
Vàng bay lấp lóa mà không thấy gì
Nằng vàng cùng kiếp thiên di
Nhờ thu tái giá mùa đi tìm về...
Nhọc nhằn mẹ quẩy nỗi đau
Nặng bao nhiêu để con sau nhẹ nhàng
Quê giờ đổi mới ngỡ ngàng
Mãi hình bóng mẹ con mang bên mình
Quê nghèo lõm bõm tuổi thơ
Cào cào, châu chấu…vẫn chờ đợi nhau
Hai nhà ngõ trước sân sau
Thơm thơm hương của giàn trầu bay qua
Giọt sương và cỏ giấc tơ
Có miền mưa nắng dại khờ đi qua
Bốn mùa nghe đất nở hoa
Màu nâu phẳng lặng như là lấm lem...
Biển đêm sóng chẳng cạn lời
Như tình anh trọn một đời yêu em
Ngàn lần vẫn muốn nói thêm
Dạt dào như sóng biển đêm tự tình.
Lẻ loi cả những bóng tà
Nghìn trùng hoang phí sa hoa ánh nguồn
Trời cao vẫn dội mưa tuôn
Ngư dân như kiếp cánh chuồn mỏng tang!
Nửa đời như giấc chiêm bao
Nửa thời xuân sắc chẳng hao cũng mòn
Nửa say nửa tỉnh chập chờn
Nửa mơ, nửa thực, nửa hồn chơi vơi
Em là cây cỏ ven đường
Hoa thì thua sắc không hương ngát nồng
Mong manh cánh mỏng mùa đông
Bụi vương càng quyện hương đồng đắm say