Hội chùa bà trẩy đầu xuân
Mớ ba mớ bẩy áo khăn mượt mà
Ông thời vui hội thơ ca
Com lê ca vát rõ là nhà thơ
Anh về bến cũ đò xưa
Sông Ngò ai rắc sợi mưa cuối chiều
Đi tìm ký ức miền yêu
Con thuyền gác mái đã nhiều mùa đông
Đâu đây tiếng nhạc êm đềm
Mừng năm mới đón tết Tây
Nồng nàn say đắm tràn đầy ánh dương
Nép mình bên cửa ra vào
Quanh năm khoe sắc ngọt ngào bờ yêu
Ngọc Nữ hoa dáng mỹ miều
Cho ta vui cảnh sớm chiều đầu xuân
Nuột nà đôi cánh tay tiên
Làn môi mọng mới dịu hiền làm sao
Nụ hôn bỏng cháy ngọt ngào
Tình xuân lai láng dạt dào trong nhau
Trẻ em ríu rít xa gần
Vườn xanh vọng tiếng xuân ngân ngọt ngào
Đêm ai múc ánh trăng sao
Tưới long lanh luống su hào, cải thơm...
Bao nhiêu ngày tháng rụng rơi
Chẳng ai níu giữ được thời gian đi
Sáng nay một thoáng vân vi
Để nguyên không được, bỏ đi chẳng đành
Tình đời vẫn lắm gió mưa,
Thời gian thay đổi sớm trưa, tối chiều.
Làm sao giữ chặt lời yêu,
Xin đừng nuối tiếc những điều đã qua.
Cầu trời sưởi ấm chiều đông
Cho em được gánh tình nồng tặng anh
Em gom nhặt hết xuân xanh
Chở về tưới mát hồn anh hỡi người
Lời thơ của kẻ chân quê
Câu từ vướng víu vụng về bấy nay
Tìm đâu ý đẹp lời hay
Quanh co như những đường cày thủ công
Bây giờ bóng xế chiều tà
Hồn thơ xanh lại cỏ hoa nhiệm mầu
Biết em giờ lạc nơi đâu
Vẫn mơ mộng tới kiếp sau bên người.