Tháng giêng là tháng giêng yêu
Nụ hôn chưa tỏ đã nhiều vấn vương
Câu thơ chắp cánh dẫn đường
Trái tim chỉ lối người thương tôi tìm
Ngọc trai sương rải trước nhà
Chim mừng giao hưởng bài ca xuân về
Ngỡ ngàng nụ tỉnh cơn mê
Để anh chồi nhú ngô nghê tỏ tình
Về đây cứ ngỡ cõi tiên
Mây ôm ấp núi, gió viềm khăn sương
Nghĩ về chuyện cũ mà thương
Lưỡi dao oan nghiệt lệ vương đến giờ
Bên kia là đất Tứ Cường
Con sông nho nhỏ mến thương hiền hòa
Nước đầy chứa đựng phù sa
Giúp cho đồng đất quê nhà xanh tươi
Ta còn một nửa tháng giêng
Tròng trành mưa cứ đổ nghiêng sang chiều
Mắt ai như nói bao điều
Chợt thương một thuở đã nhiều mộng mơ
Em đi làm bạn với mây
Để anh thắc thỏm đêm ngày đợi mưa
Nắng thì nắng đủ qua trưa
Bão thì bão nhẹ dông vừa vừa thôi
Mẹ tôi đi đón cơn mưa
Bây giờ nắng đã qua trưa chẳng về
Tôi bòn mót ít đất quê
Đắp vào thương nhớ mà khê khát lòng
Bài thơ viết gửi tặng người
Giọt tình thẩm thấu những lời trao nhau
Nắng và em mãi tươi mầu
Tựa như tiếng ngọc thẳm sâu tâm hồn
Gieo chi đông giá nẩy mầm
Để em tình buốt mọc thầm đắng cay
Noel chín ngọt sum vầy
Cảm thương tình đợi hao gầy tháng năm!
Anh là bến em là thuyền
Thả neo để giữ bình yên trọn đời
Bây giờ giọt lệ em rơi
Niềm vui hạnh phúc anh ơi ngập tràn...!!!
Trách trời sao cứ đổ mưa
Thương em lạnh giá anh chưa kịp về
Nhớ mong bao nỗi đam mê
Gửi nơi xa ấy lời thề đắm say
Tóc huyền đôi mắt mộng mơ
Áo bà ba mỏng ôm bờ vai em
Xinh xinh cái cổ trái tim
Bấy nhiêu năm ấy anh tìm đâu ra