Xuân từ xóm dưới làng trên
Xuân lan tới tận cuối miền hoang sơ
Xuân trào dâng vạn ý thơ
Xuân nồng xuân ấm xuân mơ mộng đời
Trăm mười chín phút tuyệt vời
Các anh thi đấu dưới trời tuyết rơi
Chỉ còn có một phút thôi
Lặp lại lịch sử mọi người chờ mong
Tự hào lắm Việt Nam ơi!
Chúng ta lại có trận chơi thần kỳ
Trái bóng tròn đã lăn đi
Màu cờ sắc áo đều vì quốc gia
Đời người bao nỗi lo toan
Lương tâm thừa thiếu cơ hàn bể dâu
Nhặt gom mưa nắng dãi dầu
Đắng cay bùi ngọt nặng sâu tình đời!
Khắp đường xa khắp nẻo gần
Trai thanh gái lịch bước chân rộn ràng
Chuyện trò cười nói râm ran
Đón mừng năm mới ngập tràn Tình Xuân !
Em về bến cũ chiều mưa
Lỡ làng… biết có ai đưa em về
“Sáo sang sông” chết câu thề
Để bờ bên ấy dầm dề mưa ngâu
CHỮ yêu sao mãi đam mê
TÌNH ngày thuở ấy lời thề còn đây
NGÀN sau dòng nước vẫn đầy
NĂM dài sông hỡi còn say nồng nàn
Việt Nam ngang ngửa Qatar
Dù ta tiền thiếu, đô-la họ thừa
Hiệp đầu đành chịu tạm thua
Hiệp sau vùng dậy vượt qua... trọng tài!
Chúc mừng Tuyển U-2-3!
Hoan hô đội bóng chúng ta thắng rồi!
Đáng yêu lắm Việt Nam ơi!
Sao vàng cờ đỏ rực trời bốn phương...
Ngày xưa em giận, em hờn
Chạy trong đám cỏ bờm xơm giữa đồng
Cỏ may trải khắp bờ sông
Em tung tăng nhặt nắng hồng ven đê
NGƯỜI về dự hội quê ta
ĐÂU đâu máo nức gần xa tưng bừng
GẶP nhau tay bắt mặt mừng
GỠ sao cho hết bấy chừng nhớ thương!
Còn đây một nét kiêu sa
Còn đây rất thật hiền hòa dáng em
Còn đây những thức trắng đêm
Bao nhiêu kỉ niệm êm đềm ngày xưa