Chiều tàn trên bến sông mê
Có người đi vớt câu thề xửa xưa
Cuộc đời dâu bể gió mưa
Đợi ngâu vò võ mà chưa thấy về
Trời sinh hoa để đưa hương
Sinh ong làm mật lẽ thường yêu hoa
Em xinh nhờ mẹ nhờ cha
Trinh nguyên sắc thắm nõn là tinh khôi
Đa tài là bởi dòng sông
Đa tình là bởi cánh đồng nhiều hoa
Dòng sông mùa lũ đã qua
Bao nhiêu lắng đọng phù sa đắp bồi
Nhớ lắm một người chưa quen
Tứ thơ xanh cứ lấn chen bóng chiều
Nắng hanh khao khát đòi yêu
Hàng cây lá rụng hơn nhiều ngày qua
Sợ nhất là Tham Sân Si
Không buông bỏ được bước đi lầm đường
Sợ nhất đã cạn tình thương
Để cho môi thắm má hường nhạt phai
Về miền Quan Họ sớm mai...
Ngác ngơ tìm lại chị Hai đâu rồi
Ngã ba rẽ ngược hay xuôi
Bơ vơ phố thị tìm người ở đâu
Phong Lan tím của đại ngàn
Đồi Sim tím của chiều hoang đượm buồn
Bằng Lăng tím của hoàng hôn
Hoa mua tím của đầu truông cuối rừng
Tìm thương yêu để yêu thương
Chia tay nhau
Lại vấn vương, bồi hồi!
Tôi một mình
Một mình tôi
Giấc mơ qua
Lại thấy hồi hộp mơ!
Hôm nay trời ấm, nắng vàng
Xua đi cái rét muộn màng cuối Đông
Xanh xanh lúa trải kín đồng
Đào phai trắng nụ, bên sông quất vàng
Cuộc đời đẹp nhất mùa xuân
Tình thương, lẽ sống ngàn lần đẹp hơn
Gạt đi buồn khổ, giận hờn
Trái tim nhân ái mãi còn thắm tươi
Sợ làng phạt vạ cùng đau
Sợ em mắt sắc dao cau má hồng
Kệ ai chán vợ chê chồng
Ta về thương lại cánh đồng cỏ hoa
Tĩnh xưa em chẳng vẹn tròn
Bao nhiêu kỷ niệm vẫn còn y nguyên
Cầu mong lời hẹn nhanh quên
Nào ngờ đeo đẳng triền miên suốt đời