Tháng giêng đi lễ hội xuân
Ai như người ấy bước gần bên tôi
Mây bay qua một khoảng trời
Nón nghiêng che khuất bờ môi thuở nào
Nún môi gọt bút phiêu rằm
Thơ riêng chiếu trải ăn nằm với giêng
Toa cồng đu rốn tàu chiêng
Non cây sớm buổi chợ Viềng mọc may?
Sinh là phận gái thuyền quyên
Bông hoa nhí nhảnh ngây thơ
Sớm mai rực rỡ, mộng mơ, dịu hiền
Chưa biết mình đã có duyên
Tỏa thêm một chút nhị hương cho đời
Khen ai khéo đặt tên hoa
Không thi đỗ trạng thật là giỏi giang
Hoa Trạng Nguyên đẹp ngỡ ngàng
Cánh hoa đỏ thắm lại càng thêm tươi
Anh về với bạn chiều nay
Đầu xuân ai rải mưa bay lên đài...
Nụ vàng níu lại nhành mai
Cánh đào vẫn thắm kéo dài tình xuân
Hội làng mở giữa tháng Giêng
Có cô váy ngắn quá kiêng vào chùa
Có anh chàng bị bỏ bùa
Mê theo người đẹp quên mùa trầu cau
Em về Long hội sớm nay
Tóc thề buông xõa vương đầy bụi mưa
Gót hài nhẹ bước lên chùa
Chắp tay cung kính dạ thưa tâm thành
Để xuân thắm núi tươi ngàn
Để hoa hé nụ rộn ràng cành xanh
Để sương nhòa nắng long lanh
Bướm ơi sao cứ vờn quanh ngại ngần.
Xuân đưa em đến hội Lim
Xốn xang lời hẹn đi tìm người xưa
Tóc dài rối những sợi mưa.
Hát câu giã bạn mà chưa muốn về
Xuân khoe gió mới, sương mai
Bóng nghiêng bám chặt bờ vai nõn nường
Xuân về gieo hạt yêu thương
Phải lòng lục bát tỏa hương cho đời.
Về làng ghé bến, thăm sông
Chị Hai áo ngắn vời trông bóng thuyền
Sóng vô tình, chửa chịu yên
Cứ xô nghiêng ngả phận duyên…một người