Quốc kêu khắc khoải gọi hè
Nhân ngày giỗ tổ vua Hùng
Nhớ về sự tích bánh Chưng bánh Dầy
Lang Liêu hiếu thảo lắm thay
Làm ra chiếc bánh chưng này dâng vua
Nửa đời hằn vết chân chim
Cuộc tình vẫn mãi trầm chìm hanh hao
Từ anh mộng ước khát khao
Dìu em qua những nghẹn ngào đắng cay
Ta ru êm dịu nắng mai
Để cho dậy nét trang đài bình minh
Ta ru cái nghĩa cái tình
Nằm êm ở giữa ba sinh chợ đời
Vườn trong cây lựu đơm bông
Cánh hoa phượng vĩ nhuộm hồng trời xa
Con cò bay lả bay la
Tiếng ve như muốn vỡ oà trời sao
Tháng Ba ráp nắng vai nàng
Để anh che bớt nắng đang nô đùa
Cành cây gõ nhẹ đong đưa
Mành Tương nâng chút song thưa cho mình
Tôi về nhặt cánh hoa xoan
Rơi bên ngõ vắng, trắng làn gió bay
Cài trên lối dậu, vương đầy
Xuân tàn mưa bụi, những ngày tháng ba
Cát Bà chiều đổ cơn mưa
Lặng thầm, anh với đảo xưa ngóng chờ
Đi qua năm tháng dại khờ
Thương mình ngày ấy lơ ngơ cuộc tình
Cuối xuân vương lạnh gió mùa
Lẽ nào trời đất trêu đùa ngọc châu
Mỏi mòn sương gió bể dâu
Nhặt bông hoa gạo xót đau nụ cười
Bó hoa trắng muốt em cầm
Là loài hoa nối mùa Xuân sang Hè
Hạ về nghe vọng tiếng ve
Nắng thêm gay gắt trưa nhoè bóng cây
Hoa xoan rụng tím góc sân
Làm ai bối rối tần ngần ra đi
Sân chùa rợp bóng cây si
Tiếng chuông niệm phật vân vi trong lòng
Tháng Tư đang tuổi dậy thì
Bâng khuâng trời đất cái gì cũng non
Lá sen mới nở căng tròn.
Lựu vừa ra nụ, lá còn nhạt xanh