Em về tảo mộ quê chồng
Lúa thì con gái xanh đồng tháng ba
Đống gần và nghĩa địa xa
Người đi tảo mộ như là hội xuân
Tháng ngày lững thững đi qua
Có ai tự hỏi: Mình già hay chưa?
Yêu bao nhiêu tuổi thì vừa?
Nhớ bao nhiêu nữa có thừa chán nhau?
Mong trời vài trận mưa rào
Ruộng chiêm thấm nước đất màu bớt khô
Mẹ ngồi vo gạo ven bờ
Nếm hạt gạo mặn lòng thơ thẩn buồn
Đầu năm em đi chợ Viềng
Có nhớ người bán chiếc kiềng đeo chân?
Có còn nhớ bác văn nhân
Mua may, bán rủi mấy vần thơ nghiêng?
Anh về quê Bác Nghệ An
Câu hò Ví Giặm nghe man mác lòng
Sông Lam xanh biếc xuôi dòng
Điệu hò Phường Vải bềnh bồng sóng xao
Xóm nghèo ở cuối dòng sông
Đất đai eo hẹp, ruộng đồng người ta
Mái tôn lúp xúp là nhà
Cái xô đã cũ trồng hoa Mười giờ
Đi lên xứ bắc vùng quê
Thả mình du ngoạn tìm về Hội Lim
Lắng nghe tiếng gọi con tim
Ngược xuôi hối hả để tìm đến nhau
Giơ tay chạm một chùm hoa
Thấy ngày tươi trẻ đi qua lâu rồi
Thấy bên em chỗ ai ngồi
Trống trơn kỷ niệm cái hồi mới yêu
Mãi yêu cuộc sống quê nhà
Đất lành chim đậu câu ca để đời
Tự hào quê Mẹ sáng tươi
Cảnh nơi tuyệt mỹ đất trời tặng ban.
Yêu em đằm thắm mặn mà
Miệng cười át vía cả hoa trong vườn
Gió mưa tính khí chập chờn
Cũng đành bẽn lẽn khi vờn tóc em
Tháng tư đang độ giao mùa
Lá hoa khoe sắc hương đưa nồng nàn
Sức xuân đang độ căng tràn
Đã dần chuyển nắng chói chang gọi hè
Mảnh mai leo dốc lên đồi
Em gieo con chữ cho người vùng cao
Rét rừng da mặt xanh xao
Bước chân đường dốc đi vào bản xa