Ai làm cho bến ngẩn ngơ
Dòng trong dòng đục biết chờ đợi chi
Ai quên lời hứa xuân thì
Để trên mái tóc xanh rì nở hoa
Chiều tàn đổ xuống sông quê
Một mình cô quạnh bốn bề sương rơi
Em chờ anh gọi "đò ơi"
Thâu đêm cùng ánh sao trời ngóng trông.
Thắp đêm, một nét lặng trầm
Ngoài hiên có giọt thì thầm, mưa bay
Trông ngày, tay trắng đôi tay
Cong cong gánh chữ, hai vai áo sờn.
Ngày nào tóc bím đung đưa
Bây giờ sóng lượn dài vừa chạm chân
Phổng phao, da ngấn ngó cần
Nhẹ hương bồ kết, ngát thơm bưởi nhà
Khuấy đêm rụng mảnh trăng gầy
Xạc xào cánh lá vương đầy giấc mơ…
Sương khuya, gió buốt vai hờ
Tim căng thổn thức…lệ mờ gối nghiêng.
Hỡi người về hội hay chưa
Để tôi thả sợi nắng thưa buông rèm
Câu thề ngày ấy trao em
Hôm nay đến Hội có đem bên mình
Nuột nà như giải lụa xanh
Trong vắt sông chảy mà thành quê tôi
bờ tre, gốc rạ bồi hồi
Ngã nghiêng bên lở, bên bồi, sông ơi
Chiều quê non nước hữu tình
Sinh ra kiếp cỏ mỏng manh
Bốn mùa che phủ đất thành màu xuân
Quản chi gò đống, đất cằn
Vô tư tạo dáng thơ văn cho đời
Tháng ba bỏ lại những ngày
Hoa rơi ngõ cũ, lối say đi về
Bâng khuâng vướng một câu thề
Cỏ may giăng kín triền đê buổi nào.
Ngoại tôi tóc bạc lưng còng
Hai sương một nắng giờ cong bóng chiều
Đồng khô ngọn cỏ cháy thiêu
Lụt tràn bờ bãi rong rêu nặng quằn
Em về tảo mộ quê chồng
Lúa thì con gái xanh đồng tháng ba
Đống gần và nghĩa địa xa
Người đi tảo mộ như là hội xuân