Em là cô gái đồng quê
Quanh năm chăm chỉ giữ nề nết na
Hái rau muống đỏ với cà
Canh cua đồng bãi mặn mà duyên ưa.
Giơ tay chẳng với được trời
Đành đứng dưới đất đợi thời thế xem
Ngai vàng quyền quý ai đem
Ổ rơm êm ái có thèm đổi trao?
Anh ơi mùa cưới đã tàn
Hoa Hồng ế chợ, Hoa Lan ế vườn
Gió mùa èo uột vài cơn
Mưa sa góc bể, nắng dồn chiều hôm
Sông quê nơi những hẹn hò
Chiều chiều ra bến gọi đò muốn sang
Ơi người ngược chuyến đò ngang
Nặng tình người ngóng tôi sang được đò
Nụ cười, hoa nở trên môi
Em làm cho cả đất trời ngả nghiêng
Hoa sen bên cạnh phải kiềng
Hoa đào bớt thắm chẳng riêng hoa hồng
Tìm về nguồn cội ngày xưa
Văn Lang nhà nước, thủa vừa khai sinh
Phong Châu hương khói ân tình
Núi non trùng điệp, bóng hình ngày qua
Hai tay dâng chén rượu đầy
Uống đi rửa tủi những ngày cách xa
Chén hai mừng thiếp tai qua
Mừng cho thiếp thoát phong ba cuộc đời
Tiếng tình yêu gọi thiết tha
Hồn hoa mơ bướm thật là đắm say
Ước thầm ôm trọn vòng tay
Thỏa bao khao khát một ngày tháng tư
Em tôi năm ấy còn đây
Bốn mươi năm lẻ thân gầy tóc sương
Đồi mồi má sạm mà thương
Bên nhau lăn lộn chiến trường Ai Lao
Các con về hết cả chưa
Cơm canh mẹ vẫn đủ vừa đợi con
Bao năm nguyên vẹn mỏi mòn
Vầng trăng ứa tiếng các con vọng về
Võng đay kẽo kẹt thẫn thờ
Bồng bềnh êm nhẹ tưởng ngờ chiêm bao
Hôm nay thỏa nỗi khát khao
Ngày về chiến thắng vui nào nhiều hơn !
Tổ quốc gọi ta lên đường
Tình riêng gác lại, yêu thương để dành
Mong chờ em dõi theo anh
Tìm nhau suốt cuộc chiến tranh chẳng gần