Lặng yên nghe sóng biển đêm,
Sóng ru vào giấc dịu hiền tháng năm.
Nhẹ nhàng êm ái lặng thầm,
Cả khi ào ạt ì ầm bão giông.
Gom từng vạt nắng về tây
Giục chim cất tiếng gọi bầy líu lô
Vén mây khoe bức thiên đồ
Tung làn gió đẩy sóng xô dặt dìu
Hạ về...nhớ phượng Hồng xưa
Hạ về...nhớ buổi nắng mưa tới trường
Hạ về...nhớ lắm người thương
Hạ về...nhớ những nẻo đường đi chung!
Bước chân lên với núi cao
Trăng hoa mây gió xôn xao gọi mời
Lời yêu giăng mắc muôn nơi
Ngả nghiêng cả những đường trời đường quê...
Vót cong ngọn gió chiều mưa
Bên sông xanh mướt nương dâu
Chòng chành sóng nước ướt câu thơ tình
Nhấp nhô nắng sớm in hình
Mạn thuyền … bất chợt thấy mình bên nhau .
Tóc con nay đã pha sương
Vọng về nơi ấy nhớ thương mẹ hiền
Người đang ngự tọa cao thiên
Năm năm cõi phật tâm thiền xa quê
Hôm nay ngày của mẹ yêu
Mà con chẳng biết nói điều chi đây
Tháng năm thân mẹ hao gầy
Hằn trên khuôn mặt đã đầy nếp nhăn!
Đem câu lục bát thay lời
Dòng sông tim tím hoa trôi lục bình
Đem câu lục bát huê tình
Cho người chung thủy giữ gìn nghĩa nhân
Tìm bên giấc ngủ lao xao
Bóng nghiêng sàng gạo bà chao hiên nhà
Tôi ôm tôi mắt ướt nhòa
Nhớ bà nhớ cả triền hoa quê mình.
Đã tròn bốn chục mùa hoa
Bốn mươi mùa biệt cách xa nhau rồi
Nào ai đã nói thành lời
Mà trong ta cả một đời khắc ghi
Vơi đầy lúng liếng men say
Ô xòe réo rắt khèn quay bập bùng
Lời yêu chảy mãi không ngừng
Cõi mê cháy bỏng ...trập trùng cao nguyên