Hạ làm nỗi nhớ cong vênh
Nắng chan màu đợi dập dềnh mắt trông
Khung thương bung sắc phượng hồng
Bằng lăng tím ngắt mênh mông khoảng chờ
Đò đưa cậu Ví ngân nga ngọt ngào
Về thăm quê Bác làng Sen,
Lúa vừa chín đỏ nắng chen khoe màu
Đường làng khúc khủyu ngoằn ngoèo
Bàn chân con khẽ lần theo lối mòn.
Nắng mưa chẳng thể mơ màng
Em thờ ơ quá nên càng buồn hơn
Gió dường như cũng cô đơn
Thổi tung những chiếc lá hờn dỗi nhau...
Một lần ghé bến Ninh Kiều
Gặp người trong mộng dấu yêu bao ngày
Bốn bề sông nước là đây
Cái Răng chợ nổi trái cây miệt vườn
Con ra Hà Nội sáng nay
Nghe lòng dục bước về ngay bên Người
Ba Đình nắng dệt vàng tươi
Vườn xinh, hương tỏa ngát trời Thủ Đô
Nắng om quả sấu chín vàng
Gió ào ạt vít cong hàng liễu xanh
Giao mùa mưa nắng mong manh
Ve òa nức nở… những canh cánh hè
Sữa, Bàng giao hưởng nhạc Ve
Tủi thân Phượng Vĩ đỏ lòe mắt cay
Bằng Lăng nhuộm tím tóc mây
Ngọc Lan hương ngát vương đầy lối đi
Mùa này Phượng nở mùa thi
Là mùa giã biệt chia li tan trường
Bao nhiêu là nỗi niềm thương
Bao nhiêu sợi nắng còn vương tơ lòng
Con về thăm Bác chiều nay
Nắng ngây ngất nhớ gió say tình đời.
Ao sen ngơ ngác gọi mời,
Hình như bóng Bác giữa trời quê hương.
Đạp xe dừng lại Ba Đèo
Lên đỉnh dốc vọng thông reo gió ngàn
Côn Sơn ứa lệ chi oan
Nhớ thương Nguyễn Trãi đến ngàn năm sau