Đá mòn vết hận ngàn năm
Mưa khan xối rửa lỗi lầm trời xanh
Mải mê ươm giấc mộng lành
Biệt ly sao lại nỡ đành người ơi
Thèm hương khói bếp ngày xưa
Mùi rơm rạ…tận giao thừa …bếp quê
Nôn nao trong buổi trở về
Trời ơi! Thèm chút muối mè trộn cơm
Gặp người khỏa nước rửa chân
Nghiêng nghiêng nắng đổ, bần thần sóng xao
Bâng khuâng lại nhớ thuở nào
Đôi bàn chân nhỏ nhúng vào trời xanh.
Trưa hè đứng bóng bỏng chân
Nắng chang chang giãi đầy sân thóc vàng
Ai khơi những mẻ cười vang
Ngã vào dâm mát, tán bàng, bờ tre
Quán nhỏ mở dưới lũy tre
Em mời ta bát nước chè xanh thơm
Chỗ ngồi gần với rạ rơm
Mà sao thú vị còn hơn nhà hàng!
Tự do - lẽ sống trên đời
Dưới sông cá lượn, trên trời chim bay
Phóng sinh, nét đẹp xưa nay
Cân bằng sinh thái, vần xoay nghiệp đời.
Rũ buồn bên đống rơm khô
Loa kèn héo hắt nhấp nhô cánh tàn
Nắng hè sao quá khô khan
Thèm mưa tưới mát vạn ngàn cỏ cây
Chiều buông đôi sợi nắng vàng
Đồng xa sóng lúa mênh mang rập dờn
Chim trời vài chấm con con
Nửa như khuất bóng, nửa vờn trong mây
Hoàng hôn nắng ngả chơi vơi
Mây bay tan tác gió cuời liêu xiêu
Biển xanh lặng lẽ bên chiều
Cong mình sóng vỗ bao nhiêu lần rồi
Tuổi già đi khắp đó đây
Đời như sống lại những ngày tuổi hoa
Du Xuân, vãn cảnh gần xa
Là niềm vui của người già em ơi !
Xuân về giữa Hạ ngẩn ngơ
Anh sang rất thật bất ngờ cầm tay
Không nồng men rượu mà say
Rủ đi hóng gió trời … ngây ngất lòng