Biển tình người ngỡ đắm say
Chẳng qua gió thổi... ngất ngây sóng lòng
Tình người lắm ước nhiều mong
Cứ yêu đi chớ ví, trông... biển, bờ
Cho con hụp lặn sông quê
Mò lại thơ dại bỏ bê đáy hờn
Cho con nằm lại khu vườn
Lắng lòng dõi cánh ve non truồi mình.
Ngồi buồn lại nhớ chốn quê
Chùm mây trái khế…đam mê khoảng trời
Cánh cò ấp ủ vành nôi
Hình cha dáng mẹ một đời nắng sương !
Cha ơi, những móng chân thưa
Ngày về dưới cỏ còn chưa hết vàng
Sao cha mãi đi lang thang
Vong nô trên nhúm ruộng bàng bạc quê ?
Hút hồn không biết bao người
Hàm răng cái miệng nụ cười rất duyên
Nết na thùy mị thảo hiền
Khác nào đâu một nàng tiên giáng trần
Mẹ ơi con vẽ đẹp chưa?
Bức tranh mùa hạ nắng thùa ánh sao
Con đưa nét vẽ thanh tao
Đám mây râm mát ùa vào làm ô
Hạ xưa lúa rạ trên đường
Thơm mùi rơm mới quê hương đượm tình
Trẻ đùa vui vẻ thật xinh
Hồn nhiên dòng nước đẫm mình đắm say
Chiều về lạnh lẽo sân ga
Chẳng ai đưa tiễn mình ta … lên tàu
Nỗi lòng biết gửi về đâu
Gió mưa lại sẽ bắt đầu … từ đây
Dấu chân rất cũ rất xưa
Tìm ai như kẻ mất mùa đi rông
Chơ vơ trời đất mênh mông
Vô thường ngớ ngẩn nên không biết gì
Chiến khu rực rỡ cờ hồng
Còn đây núi Mác bên dòng suối Lê
Vẫn như bóng Bác đi về
Với Người rừng núi vẹn thề sắt son!
Ngoài đồng lúa đỏ đuôi rồi
Ao bèo đom đóm đã soi lập loè
Gió tây vàng cả bờ tre
Nhà nông ngồi tựa bên hè làm quang