Áo xanh, người Lính vùng biên
Đôi vai, gánh trọn, mọi miền quê hương
Đồn xa, bám mốc biên cương
Là niềm tin ở, tình thương quê nhà
Chị tôi bà vốn thông minh
thạo Anh, thuộc Pháp, chữ mình cũng ghê
văn chương một chút đam mê
để cho thiên hạ khỏi chê là xoàng.
Em về lễ hội Xứ Đông...
Cùng nhau thăm lại cánh đồng quê anh
Thoảng mùi rơm níu gió lành
Lúa vàng trĩu hạt dưa xanh gọi mời
Bồng bềnh sóng hát trùng dương
Cát mềm in dấu sắc hương tràn đầy
Trao lòng mây gió ngất ngây
Vỡ oà nắng cát đắm say biển tình
Anh về chẳng nhận ra đâu
Đường làng xưa với cây cầu đương xây
Lát bê tông nắng cứ bay
Lúa đồng rơm mới thóc vày thơm hương.
Qua miền quê đẹp Hải Dương
Về nơi hò hẹn người thương mong chờ
Thả hồn vào những vần thơ
Nghe câu lục bát mà ngơ ngẩn lòng
Hè sang Tu Hú gọi bầy
Người yêu Lục Bát về đây với người
Vần thơ năm trước ai rơi
Để ai nhặt được cả đời nhớ thương
Vườn ai hé nở nụ hồng
Tôi làm cánh bướm phải lòng hương hoa
Mắt ai dìu dặt thiết tha
Tôi làm chiều tím trôi qua cuối trời
Mời bạn về với thôn Ngà
Phương Hưng Gia Lộc nở hoa tình người
Chiếc nôi văn hóa gọi mời
Dệt cậu lục bát ươm ngời nhân văn
Xứ Đông Lục Bát ngày thơ
Thi huynh bạn hữu đợi chờ giao duyên
Thôn Ngà phố xóm lối liền
Đón ngày sinh nhật bạn hiền về đây
Nắng nung hừng hực phố phường
Mịt mù gió cuốn, bụi đường, khói xe
Trần trần dưới tán ô che
Em tôi chào bán vải quê giữa mùa.
Em về Lục bát Xứ đông
Xin em đừng để cho chồng em hay
Nỗi lòng ngâm rượu đã say
Lại câu lục bát dễ lay lắt lòng