Lá rơi xuống áo khi nào
Ngoảnh nhìn thoảng đã đi vào trong thu
Hơi sương, trời sẫm, mây mù
Tình Ngâu đang gọi hạt mưa vương sầu
Thu về man mác nỗi sầu
Mây bay tạo dáng sắc màu tình yêu
Gửi ai tím ngắt trời chiều
Cho vơi niềm nỗi tịch liêu phương này.
Trời thu xanh ngắt một màu
Gió thu man mác gửi câu thơ tình
Xa em nhớ nụ cười xinh
Nhớ làn môi ấm cho tình ngất ngây
Hơn ngàn bậc đá ta trèo
Mây vờn, chim hát, gió reo, nắng mừng
Non thiêng rộn rã tưng bừng
Bạn - ta náo nức trong từng bước đi.
Trái tim anh đập dãi dầu
Chỉ tươi mầu máu, không đau mầu vàng.
Dìu em qua chuyến đò ngang
Dặn dò phía trước gian nan còn nhiêu
Lên chùa viếng mẹ chiều nay
Con đi trong gió mưa bay nhạt nhòa
Câu kinh lời kệ ngân nga
Khói trầm hương ngát quyện hòa tiếng chuông
Hôm nay tháng bảy Vu Lan
Con ngồi nhớ mẹ đôi hàng lệ rơi
Con đi cách biệt phương trời
Hoàng hôn buồn tủi đôi lời trang thơ
Gần nhau một chuyến đò ngang
Em từ bên ấy nhìn sang bên này
Xa nhau một mảnh trăng gầy
Cánh đồng nổi gió cho đầy nhớ mong
Giọt trăng đọng ở bờ mi
Gió trăng buôn chuyện thầm thì ngoài hiên
Đa tình liếc mắt trăng nghiêng
Dõi tìm theo hút trăng biền biệt xa
Đường đi lá úa rụng đầy
Tiếng ve đọng dưới hàng cây tan rối
Thẫn thờ nhìn lá vàng rơi
Lơ thơ cúc nở đón trời vào thu
Hôm nay vợ lại vắng nhà
Giang sơn một cõi riêng ta mưa buồn
Một mình nhắm chén rượu suông
Ngất nga ngất ngưởng thả hồn vào thơ
Ăn chay là chuyện thường ngày
Chưa nghe ai nói yêu chay bao giờ
Không tin mời đến hội thơ
Mà xem thiên hạ thẫn thờ - yêu chay