Cha xa bốn chục năm rồi
Cha đi về phía chân trời…bình yên
Nhân từ cha tựa ông tiên
Chòm râu bạc, ánh mắt hiền nhìn con
Vỏ sần giấu ngọt vào trong
Cùi dày trắng mịn cho lòng ta say
Núm xinh trái mọng khoe bày
Ngẩn ngơ lữ khách chân tay khó kìm
Tôi như chiếc lá bơ vơ
Ngu ngơ lạc giữa hai bờ tỉnh - say
Thấy đêm sờ tối đen tay
Sao nghe họ nói đang ngày sáng trưng
Tôi đi đò chỉ một lòng
Người đi đò có bến trong bến ngoài
Bước tôi cũng nẻo đường trai
Bỗng dưng vấp dảnh cỏ gai bám hoài.
Những cô thôn nữ thời nay
Không còn đồng ruộng cấy cày như xưa
Răng đen, đội nắng dầm mưa
Áo nâu nón lá… chỉ vừa dễ thương...
Sáu năm vắng mẹ mẹ ơi
Mẹ đi về chốn phương trời xa xôi
Con đà tủi phận mồ côi
Mất cha từ lúc chào đời xót xa
Vườn ai hé nở nụ hồng
Tôi làm cánh bướm phải lòng hương hoa
Mắt ai dìu dặt thiết tha
Tôi làm chiều tím trôi qua cuối trời
Tiếc thay lỡ một mùa quỳnh
Như xa xót lỡ chuyện tình cùng em
Giật mình giữa mộng hằng đêm
Ngẩn ngơ nhớ cánh tay tiên dịu mềm
Ngày hôm qua...đã qua rồi
Tỉnh say vương vấn chơi vơi mất - còn
Sợi đời ngả bóng hoàng hôn
Một ngày mới đến bồn chồn...lại qua!
Hương thơm ngát tỏa cánh sen
Hòa trong mây gió loang trên mặt hồ
Lá sen nước gợn nghiêng xô
Như bao ngang trái dạt bờ sóng quanh
Lá rơi xuống áo khi nào
Ngoảnh nhìn thoảng đã đi vào trong thu
Hơi sương, trời sẫm, mây mù
Tình Ngâu đang gọi hạt mưa vương sầu