Rừng xanh hoa chuối hồng tươi
Mang về thành phố với người bấy nay
Trông hoa lại nhớ tháng ngày
Làng quê xưa cũ… hoa này điểm tô
Chiều nay gió thổi bên lòng
Em về với biển trong vòng tay yêu
Thương em sóng biển dâng trào
Tạo thành ngọn sóng rì rào biển xanh
Duyên trời mẹ lấy chồng xa
Đường về quê ngoại cách ba bến đò
Thuyền đầy, sóng cả, gió to
Đò dù cập bến, còn lo phập phồng.
Mẹ ngồi bên ruộng lúa non
Hai tay nhặt hạt héo hon cuối trời
Đất câm như mẹ. Lâu rồi
Dấu chân mẹ bấm vào đời - Hằn sâu!
Nàng lên Yên Bái cùng ai
Để anh ngày ngắn đêm dài tương tư
Lộc Vừng đã nở rồi ư
Cánh chim lẻ bạn hình như cũng buồn
Gió lùa rối tóc bờ tre
Bâng khuâng tiễn Hạ khúc ve cuối mùa
Em theo bà ngoại lên chùa
Chắp tay lễ phật … tiết vừa Vu Lan
Dẫu đi cuối đất cùng trời
Không đâu có được bằng người mẹ yêu
Tháng ngày vất vả sớm chiều
Làm ra hạt thóc bấy nhiêu nhọc nhằn
Đã là tháng Bẩy rồi ư
Lá bàng nhuộm nắng hình như ngả vàng
Heo may tuy đã cũ càng
Bần thần lại dội đôi hàng lệ rơi
Ngồi hong một chút nồm nam
Chậu hồng rưc rỡ, hương lan thoảng về
Bỗng đâu tà áo bên kia
Lượn qua tầm mắt mà mê mẩn người
Tháng bảy lại mùa Vu lan
Phương Nam trời vẫn nắng tràn nơi nơi
Xa quê nhớ mẹ, mẹ ơi
Vu lan ngoài ấy chắc trời đang mưa
Nay con đun nước quế chi
Con tắm cho mẹ con kỳ xương tay
Con đi khắp đó cùng đây
Con tắm cho mẹ lần này rồi thôi !
Con ngồi gom lại hạt mưa
Nhớ về Mẹ thuở xa xưa cơ hàn
Vào mùa Báo hiếu Vu Lan
Nơi xa chẳng kịp báo ân Mẹ già