Ai mang Lục Bát cho vay
Tôi thành con nhện từ ngày thiếu tơ
Tôi đang khâu vá thẫn thờ
Mong cho lành lặn câu thơ trả mình
Lâu rồi không được mẹ ru
Chợt trong ký ức mưa thu ngập lòng
Cánh cò cõng nắng sang sông
Ấm vòng tay mẹ, cánh đồng con mơ
Giọt thu tí tách gọi mùa
Ta ngồi nghe nốt nhạc xưa đượm buồn
Nâu sồng Mẹ chẳng bán buôn
Lần mò cái tép cái tôm qua ngày
Biệt làng đến với quê xa
Nhà chồng bến nước phải qua ngang đò
Thuyền nan gió lớn sóng to
Mỗi lần rời bến, nỗi lo phập phồng
Cũng mang cờ đỏ sao vàng
Miệng cười móm mém lại càng thêm tươi
Cụ bà đã ngoại chín mươi
Còn mê bóng đá như người đang xuân
Mưa rơi rả rích đêm thâu
Ngưu Lang Chức Nữ bên nhau chẳng rời
Vui buồn.. giọt lệ tuôn rơi...
Thương nhau quấn quýt đầy vơi nỗi niềm
Thương em lũ ngập vai gầy
Vầng trăng bì bõm đồng mây chống chèo
Đắm mình trong những cánh bèo
Vòng đời như sóng quê nghèo lăn tăn
Chích Chòe, Sáo Sậu hợp ca
Chị Ong, em Bướm hái hoa sang mừng.
Mèo Con rủ Vện vui cùng
Dế Mèn khoái trí cười rung râu mềm.
Con về thăm Ngoại chiều nay
Đường quê rợp mát, gió bay tóc dừa
Sông dài một dáng đò đưa
Mái chèo trên sóng nước khua nhẹ nhàng
Mấy trăm năm giữa đất trời
Bão giông cây thị vẫn tươi xanh màu.
Xưa nghèo loạn lạc thương đau
Ngọt ngào dành trái dịu sầu ngát thơm
Ngẩn ngơ thấp thoáng bóng cây
Buồng cau úa quả lắt lay cuối chiều
Tiếng chim nghe cũng cô liêu
Nôn nao da diết phiêu diêu nỗi buồn