Trong tay đã sẵn giấy mời
Hành trang về hội nở mười mùa hoa
Đắm chìm trong điệu dân ca
Say trong Lục bát mượt mà cùng say
Hẹn em về với hội thơ
Tìm mà chưa thấy ngẩn ngơ cả chiều
Xa xôi muốn ngỏ bao điều
Nhớ lục bát, thương nàng Kiều - Nguyễn Du
Nắng ơi... nắng bỏ đi đâu?
Để cho...mưa phải bạc đầu nhớ mong!
Đúng là tạo hóa xoay vòng
Trời ban cho nắng khi lòng...muốn mưa
Ca bin, tựa nốt nhạc hồng
Đính trên cáp, giữa bềnh bồng gió mây
Vượt trên thác nước, đồi cây
Chim giang cánh rộng, lượn bay ....đón mừng.
Nhớ Hà Nội bước vào thu
Mẹ đưa hương cốm lãng du phố dài
Dâp dềnh quang gánh trên vai
Tiếng rao nhuộm ánh ban mai trên đường
Câu lục rải gió nương Chè
Để câu bát gọi nắng về xôn xao
Từ trong cổ tích ca dao
Ầu ơ lời Mẹ ngọt ngào tuổi thơ
Mưa chen nắng gọi cúc vàng
Sương về gom lạnh thu sang từng ngày
Lá già đợi buổi xa cây
Chim trời nháo nhác họp bày tính đông
Ba Đình rợp bóng cờ bay
Rừng người tụ họp ở đây đợi chờ
Mong từng phút tính từng giờ
Được thấy Bác Hồ lên đọc tuyên ngôn
Bánh đa, bánh đúc, rạ rơm
Bao năm vẫn nét thảo thơm quê mùa
Thảo thơm em đi lễ chùa
A di đà Phật đẹp mùa tươi duyên.
Mỗi người chỉ một chốn quê
Trăm đi chỉ một hướng về chẳng quên
Là rong rêu mọc sân đền
Là chiều nghiêng nắng vàng lên rẫy mùa