Từ em bẻ nhớ làm đôi
Giấu vào
Gom vừa vạt nắng chơ vơ
Tựa lưng
Em cài mười búp xuân thơm
Nụ nây nẫn nụ, đào phơn phớt đào
Đường xuân hương sắc ngọt ngào
Mơn man mắt phố, lao xao sóng tình
Sớm xuân trời đất giao hoà
Hoa phong lan nở hiên nhà ngát hương
Mưa xuân ngọt sợi tơ vương
Nối trời với đất bốn phương tụ về
Thế là ngày cạn đông qua
Sớm nay đầy đặn mượt mà tình xuân
Gió mưa rồi cũng tạnh dần
Để cho ta với mùa xuân cùng người…
Sẽ còn lại những niềm vui
Khi ta còn biết ngọt bùi sẻ san
Lạnh thì khơi lại lửa tàn
Buồn lòng xin chớ vội vàng trách nhau
Ngẩn ngơ đứng ngắm cành Mai
Mơ màng lại nhớ Đào phai quê nhà
Nắng vàng chiều Tết nơi xa
Thương em cấy - Rét cắt da đồng làng.
Hình như xuân đến thật rồi
Mưa lây rây…khiến đất trời xốn xang
Lộc non biêng biếc xếp hàng
Xoè hoa năm cánh mỏng tang đào cười
Ai sinh câu Sáu mở đầu
Để cho câu Tám... theo sau hỡi người?
Đã đành lục bát có đôi
Chúng mình sao lại không rời được nhau?