Đường về nhà em quá xa
Quá xa để gặp, quá xa để tìm
Biết là vẫn giữ trong tim
Bóng nhau như bóng trăng chìm trong mơ
Thủy chung rực rỡ núi ngàn
Dã quỳ khoe cánh óng vàng hoang sơ
Khối tình xưa đẫm vào thơ
Tàn thu hoa nở ven bờ rét đông
Thu nay về với Tây Hồ
Xanh xanh mặt nước nhấp nhô du thuyền
Mịt mờ sương khói non tiên
Tiếng chuông Trấn Vũ, đâu miền Thọ Xương
Cuối chiều cái nắng xiên khoai
Gặp em nẻo khuất bên ngoài quãng đê
Xinh tươi cô gái làng nghề
Em cười: Em cũng làm thuê ấy mà
Áo ai vương cánh lộc vừng
Thoảng cơn gió nhẹ, kín từng bước đi
Dèm hoa vẽ chuyện ly kỳ
Tiền như vừng rắc mỗi khi vào mùa
Ngọt ngào câu hát dân ca
“Người ơi người ở…” nghe da diết tình
Thình thình trống hội ngoài đình
Qua cầu, vạt áo tình tình… gió bay
Về thăm đất rượu Làng Vân
Chưa uống đã thấy bước chân ríu rồi
Men cay chẳng cạn đáy nồi
Rượu mời ngon ngọt, ly vơi lại đầy
Nợ duyên mong tháng đợi ngày
Hồn quê lục bát đong đầy nước non
Tiết thu trái thị vàng thơm
Tìm về cổ tích trăng tròn trung thu
Nhiều khi hạnh phúc là mơ
Là khao khát đến dại khờ người ơi
Nhiều khi người cứ xa vời
Thôi đành cảm nhận ở nơi tim mình
Con đò bến nước dòng sông
Chiều lam khói toả cánh đồng làng quê
Lao xao khóm trúc bờ tre
Mái đình cong, nặng lời thề ông cha
Em giờ như cánh hoa trôi
Bến sông thì cạn - bến đời thì sâu
Mã vàng đốt đến tàn canh
Bỗng trời nổi gió - em thành mưa ngâu…!
Nỗi đau hành hạ ngày đêm
Vếtt thương không hạng con tim bập dầm!
Máu hồng ngấm chất da cam
Tội ác kia lũ sói lang phải đền!