Biết tìm đâu dưới sông sâu
Đánh rơi lời hẹn thơ đau mấy mùa
Duyên em ai buộc cổng chùa
Tương tư rối rắm gió lùa tóc sư
Một thời trong sáng hồn nhiên
Ba lô cây súng khắp miền biên cương...
Một thời phiêu bạt tha hương
Thu vàng, đông lạnh, nhớ thương quê nghèo...
Mưa rơi cho mộng đồng sàng
Nửa đêm tán tỉnh giấc vàng đong đưa
Đêm... mà... đêm ... đã đêm chưa?
Hồ nghi thức giữa gió mưa bắt đền
Tháng Mười em mùa lá khô
Xác màu chạm liệu có phơ phất hồng
Kiếp người cái bóng lưng còng
Qua mưa nắng đẩy để bồng bềnh duyên.
Không mua chẳng bán văn chương
Lão Nông chính hiệu dân thường nhà quê
Đôi câu Lục Bát vụng về
Sướng lên vui hoạ Đường Thi bớt sầu
Hôm nay trở lại cố hương
Miên man nỗi nhớ, vấn vương tình đời
Con đò bến cũ đâu rồi
Chỉ còn kỷ niệm một thời xa xưa
Ngỡ ngày mới, nắng mới sang
Ai hay nắng cứ cũ càng ngày xa!
Nắng nào có bóng ai qua
Cho bao đời đã gọi là nắng mai...
Cổng xưa cửa khép then cài
Lên rừng hái lộc ban mai, sương mờ
"Lá bùa mê" gửi thung mơ
"Đá vàng" bia khắc Đinh chờ Khương cay
Hình như ở phía cuối trời
Chiều đang xao xác có người nhớ ta
Lá rơi tận phía trời xa
Thế mà xao động như là đâu đây?...
Ơi à, em ngủ cho ngoan
Mặc cho bao kẻ đa đoan đợi chờ
Thiên thanh mây trắng lững lờ
Dưới sông hoa lục bình vờ vật trôi
Xuân đi đã cạn bẩy phần
Hoa còn lưu luyến với nhành cây thu
Sớm nghe chim hót gật gù
Nắng vàng chạm bước gió đu cánh rèm
Bậc thang nối Đất với Trời
Lúa vàng lượn sóng chơi vơi non ngàn
Nương đồi trải bậc miên man
Lên Mù Căng Chải ngỡ ngàng cảnh Tiên...