Anh đan xếp nhớ trong chiều
Mầm xuân tĩnh lặng lòng phiêu diêu tình
Cất vào nhau cái trung trinh
Hồn ai đã tạc bóng hình vọng phu
Gieo vần lục bát đi em
Rằng quê ta đó ba miền nước non
Bao xương máu mấy mất còn
Để cho ta có vàng son cuộc đời
Vần thơ xào xạc tâm hồn
Quyện trong xác lá...ru hờn bóng mây
Nắng còn vàng võ qua đây
Nào ngăn cơn gió đong đầy tâm tư.
Trời Tây lạnh lắm em à
Gửi anh chút nắng quê nhà được không?
Gió hun hút thổi chạy rông
Rét run như thể mùa đông đã về...
Hai mươi năm đã đi qua
Mà lòng con vẫn nhớ cha không rời
Người đi từ biệt cõi đời
Rưng rưng ngấn lệ, nghẹn lời tiễn đưa
Văng sang từ phía nhà bên
Tiếng gà gáy vỡ toác đêm thu tàn
Sớm mai tia sáng nằm ngang
Khói bay nghiêng sợi khẽ khàng luồn sương
Sao mà bỏ được tiếng quê
Cứ răng rứa vẫn mô tê ngọt ngào
Uốn lưỡi cứ thấy làm sao
Cứ như kẻ ngọng thê nào hiểu nhau
Hình như Thu đã qua rồi
Đường quê lớp lá vàng rơi mỏng dần
Vẫn còn vạt nắng cuối sân
Đã nghe tin lạnh khi gần khi xa !
Em ngồi se sợi heo may
Lạ chưa! Lại thấy ánh ngày giọt đêm
Mặt sông phẳng lặng êm đềm
Đáy cuồn cuộn sóng một miền bão dông
Hoàng hôn rơi kín đường làng
Trời thu gió vít lá vàng trao nghiêng
Áo nâu thấp thoáng cửa thiền
Chuông chùa ai thỉnh vọng miền hư vô
Xế trưa mong mỏi mẹ về
Bánh đa bánh đúc...hồn quê đong đầy
Phận người...bán ngọt mua cay
Chứa chan lòng mẹ...nhớ ngày tuổi thơ!
Gặp em giữa buổi chợ phiên
Em cười má núm đồng tiền đẹp thay
Nét duyên đằm thắm mê say
Cái nhìn lúng liếng ngất ngây tình nồng