Bờ tre bặt tiếng cuốc ru
Mấy chòm hoa cúc cuối thu sắc tàn
Lênh đênh một mạn đò ngang
Bên trời cánh sếu vội vàng tránh đông
Quanh năm chân đất đàu trần
Cầm cày cầm cuốc chai sần lòng tay
Ngày đầu vào lính khổ thay
Chân dày chân dép cả ngày không quen
Đêm rằm sao thiếu ánh trăng?
Ngân hà vắng bóng Nguyệt Hằng yêu thương
Trăng rơi vào cõi vô thường
Gót son còn dấu bụi đường lãng du
"Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao"
Lời ru tha thiết ngọt ngào
Từng câu bà hát, lọt vào trong mơ
Vội vàng túm lấy thời gian
Mà không giữ nổi một bàn chân qua
Tuột tay rớt mảnh trăng ngà
Vỡ thành hai nửa giữa ta với mình
Mẹ tôi đã ngoại chín mươi
Bước đi chầm chậm dáng người héo hon
Môi trầu đỏ thắm đâu còn
Một thời xuân thắm tuổi son qua rồi...!
Xưa khen kín cổng cao tường
Rụi thiêu con mắt Quân Vương tháng ngày
Tục giờ thiên biến đổi thay
Giai nhân mỹ nữ có đầy muôn nơi
Đi tìm ngõ nhỏ Liễu Giai
Giữa nơi phố thị hỏi ai bây giờ
Người quê lên tỉnh ngác ngơ
Bao năm có đợi có chờ nhau không ?
Sao không chốt cửa cài then
Để cơn gió lạ vào ghen dỗi hờn?
Hình dung cuồng dại nụ hôn
Để cho ai phải lạc hồn trong đêm...
Không đàn ông chỉ hát lời
Như từng bản nhạc của thời chiến chinh
Ông người chiến sĩ thương binh
Bán đồ gia dụng thời bình kiếm cơm
Thả câu thơ ngược lên trời
Quấn đi tất tật những lời ngoa ngôn
Mây trôi nấc tiếng cô hồn
Sảy đi hết dại sàng khôn cho mình
Tháng mười đã gọi đông sang
Vấn vương còn chút nắng vàng chiều quê
Sương dăng kín ngõ đi về
Vài cơn gió lạnh lê thê cuối làng