Trăng như treo ở trên CÀNH
Có người con gái TRÊN thành về chơi
Đêm qua nàng Ở bên tôi
Câu thơ TREO ngược, dấu lời yêu thương.
N ắng trên quê lúa Thái Bình
Ắ p đầy tình cảm mến thương tìm về
N ghiêng nghiêng vành nón chân quê
G ót son thong thả triền đê trải dài
Truyện xưa đọc ở nơi này
Mây mù lớp lớp phả dày vào dêm
Đào ai oán huyệt sâu thêm
Câu thơ khắc khoải trăng thềm đầm sương
Lúa vàng chín rộ đầy đồng
Đã bao mùa gặt con không kịp về
Đường xưa bụi đỏ đất quê
Nhớ cha cỏ mọc triền đê xanh rồi
Chiều nay vãn cảnh đồng quê
Thấy bông hoa nhỏ bên bờ mương xinh
Hoa gì khoác áo trắng tinh
Một màu tinh khiết rung rinh sáng ngời
Nắng chiều trải nhẹ đường quê
Mây trôi lảng bảng vỗ về yêu thương
Khói lam sực nức mùi hương
Cánh Cò ríu rít tứ phương tìm về
Hương từ đất, sắc từ trời
Mùa Tam giác mạch, tím ngời nụ, hoa
Dập dìu du khách lại qua
Cùng cao nguyên đá giao hòa tình thân.
Tìm về biển lúa quê em
Đất xưa để nhớ trong tim suốt đời
Bao năm gieo chữ trồng người
Khói sương...khao khát về thời tuổi thơ...
Mỗi khi là bạn của nhau
Đừng nên phân biệt nghèo giầu hèn sang
Đừng phân chia dễ bẽ bàng
Đừng vì tuổi tác mà ngan ngát buồn
Tan trường bữa ấy trời mưa
Áo thầy lại mỏng gió lùa tái tê
Thầy khuyên đừng vội ra về
Tránh cơn sấm sét đường quê bùn lầy
Đông ngồi nghe nắng khan khan
Chiều ai rót nhớ chan chan ngực ngày
Em cầm thương ở trên tay
Vân vê mấy sợi gió lay thẹn thùng
Tôi về bán Nguyệt ngắm trăng
Đem câu thơ gửi chị Hằng giao duyên
Tôi về phố Hiến tìm em
Xưởng may, vườn nhãn, đầm sen tôi về.