Nhớ mùa thu cũ đã qua
Người ta đi với người ta không về
Nhớ chiều đông rét tái tê
Bếp hồng khoai nướng chẳng chê nhà nghèo
Dập dìu thi hữu, thi huynh
Cùng vui lễ hội, chung tình, hoan ca
Bắc Nam sum họp một nhà
Xây đời cao đẹp nở hoa thanh bình
Niềm vui truyền thống Thi Đàn
Trải bao năm tháng dịu dàng đầy xuân
Vòng tay thắm thiết xa gần
Long lanh ánh mắt xuất thần đắm say
Dỗi hờn gió cái lang thang
Đành hanh bấc réo thêm vàng vọt mây
Đa đoan một kiếp giời đày
Tủi thân thương mảnh trăng gầy guộc lu
Leo gùi chữ tới cổng trời
Nín... bò cầu bắc: Vực – Đời cheo leo
Ngày đầu vần giống cô gieo
Rơi lăn lóc góc rừng đèo lấm lem
Tiếng cười chật cả mùa thu
Niềm vui trượt gió ngọt ru mắt ngày
Vần thơ quyện với men say
Điệu chèo chị hát anh ngây ngất hồn
Vọng từ lòng đất vọng ra
Vọng từ mười sáu héc-ta Cổ thành
Vọng từ những vạt cỏ xanh
Tuổi hai mươi đã hóa thành non tơ
Đêm qua ngồi uống trăng vàng
Bạn cùng gió bấc lang thang mây buồn
Gật gù chiếc lá sương tuôn
Chùm sao bắc đẩu chạm nguồn chiêm bao
Tình ai mơ mộng đêm dài
Chạnh lòng giọt rét rơi ngoài song thưa
Nhớ chiều lưu luyến tiễn đưa
Mắt nhìn đẫm lệ…gió mưa ngậm ngùi!
Hôm nay trở lại quê hương
Ngắm nhìn cảnh vật thân thương thuở nào
Cỏ cây, hoa lá xôn xao
Như nâng từng bước ta vào tuổi thơ
Đôi bồ câu sóng bên nhau
Gật gù tâm sự từng câu yên bình
Hợp nhau từ thủa tân sinh
Tròn vành cốt cách chữ tình thủy chung
Mai về nhớ lắm dòng Hương
Mái nhì, mái đẩy, tình vương... sông dài
Trường Tiền mấy nhịp mấy vai
Mà vành nón Huế đợi ai bên đời